Phải lãng quên anh thôi
09:16 |Anh à, có lẽ em phải lãng quên anh thôi!
Em không phải là người giỏi giấu cảm xúc, nhưng em lại là người giỏi đoán biết cảm xúc của người khác vậy nên đừng cố nói nhớ em, rằng mọi thứ chỉ là do hoàn cảnh. Và cũng đừng dối em rằng anh đã từng yêu em. Em nhắm mắt cũng cảm nhận được mà, thật đấy.
Em biết thế, nhưng hình như để quên anh thì khó quá, có vẻ em không làm được. Em không quên được những kỉ niệm giữa anh và em, không quên được hình ảnh dựa vào vai anh mà khóc khi “tình đầu” rời bỏ em và anh nói “hãy bắt đầu lại từ đầu, hãy tin anh.. và rồi em sẽ không bao giờ phải khóc thế này”. Nhưng, bây giờ anh đã phản bội lại lời nói đấy rồi, em vẫn khóc… nhưng không thể quên anh.

Những lúc rảnh rỗi, à không, kể cả những lúc cố tình bận rộn với biết bao công viêc em vẫn lén lút nhìn nhìn, ngó ngó vào facebook anh rồi nhảy từ fb anh sang fb "người mới" ấy, tự nhiên đắng nơi cổ họng, nước mắt em trào ra chẳng kiểm soát được khi thấy 2 người vui vẻ bên nhau. Em biết chuyện ấy sẽ xảy ra, nhưng sao vẫn đau thế này?
Chợt nhận ra rằng quên một người thật khó. Bởi những kỉ niệm, những cảm xúc đã từng có với nhau đâu dễ dàng chôn sâu về quá khứ. Nhưng em hiểu trong cuộc đời mỗi người đều có những khoảng thời gian khó khăn như thế, cố dặn lòng phải vượt qua, chỉ là sớm - muộn!
Và anh yên tâm, rồi em sẽ quên được, sớm thôi, bởi…
Thực ra, nỗi buồn thì sâu, nhưng niềm vui đôi khi lại rất nhỏ. Em vẫn sẽ cố gắng sống tốt. Một lời nói động viên, một câu nói vô tư và có phần mộc mạc của một người bạn cũng sẽ khiến em cảm thấy ấm lòng hơn.
Em biết rằng tổn thương đã tồn tại thì mãi mãi chẳng thể mất đi. Cứ nghĩ rằng giấu càng sâu, thì đâu nhìn thấy nữa... Nhưng đôi khi, những thứ ta không nhìn thấy nữa cũng chẳng phải là những thứ ta đã quên hẳn rồi. Nó vẫn ở đó, dù xa xôi, nhưng chưa từng biến mất... Vì vậy em sẽ không cố quên anh nữa, cứ để mọi thứ tự nhiên rồi thời gian sẽ làm nó phôi phai. Mọi thứ sẽ nguôi ngoai dần, dù không thể quên nhưng chắc chắn sẽ chẳng còn sâu.
Em sẽ tự làm mình vui bởi đơn giản, em sẽ không phải hối hận vì đã sống hết mình cho tình yêu ấy. Còn anh, anh sẽ phải hối hận vì đã để cho một ngươi khác có cơ hội làm cho em hạnh phúc!
Và anh à,
Em vẫn tin trên đời có những thứ là mãi mãi. Đó là tình yêu. Với em, tình yêu là mãi mãi... chỉ có điều người cùng em làm nên tình yêu đấy không phải là anh nữa!
Read more…
Em không phải là người giỏi giấu cảm xúc, nhưng em lại là người giỏi đoán biết cảm xúc của người khác vậy nên đừng cố nói nhớ em, rằng mọi thứ chỉ là do hoàn cảnh. Và cũng đừng dối em rằng anh đã từng yêu em. Em nhắm mắt cũng cảm nhận được mà, thật đấy.
Em biết thế, nhưng hình như để quên anh thì khó quá, có vẻ em không làm được. Em không quên được những kỉ niệm giữa anh và em, không quên được hình ảnh dựa vào vai anh mà khóc khi “tình đầu” rời bỏ em và anh nói “hãy bắt đầu lại từ đầu, hãy tin anh.. và rồi em sẽ không bao giờ phải khóc thế này”. Nhưng, bây giờ anh đã phản bội lại lời nói đấy rồi, em vẫn khóc… nhưng không thể quên anh.
Những lúc rảnh rỗi, à không, kể cả những lúc cố tình bận rộn với biết bao công viêc em vẫn lén lút nhìn nhìn, ngó ngó vào facebook anh rồi nhảy từ fb anh sang fb "người mới" ấy, tự nhiên đắng nơi cổ họng, nước mắt em trào ra chẳng kiểm soát được khi thấy 2 người vui vẻ bên nhau. Em biết chuyện ấy sẽ xảy ra, nhưng sao vẫn đau thế này?
Chợt nhận ra rằng quên một người thật khó. Bởi những kỉ niệm, những cảm xúc đã từng có với nhau đâu dễ dàng chôn sâu về quá khứ. Nhưng em hiểu trong cuộc đời mỗi người đều có những khoảng thời gian khó khăn như thế, cố dặn lòng phải vượt qua, chỉ là sớm - muộn!
Và anh yên tâm, rồi em sẽ quên được, sớm thôi, bởi…
Thực ra, nỗi buồn thì sâu, nhưng niềm vui đôi khi lại rất nhỏ. Em vẫn sẽ cố gắng sống tốt. Một lời nói động viên, một câu nói vô tư và có phần mộc mạc của một người bạn cũng sẽ khiến em cảm thấy ấm lòng hơn.
Em biết rằng tổn thương đã tồn tại thì mãi mãi chẳng thể mất đi. Cứ nghĩ rằng giấu càng sâu, thì đâu nhìn thấy nữa... Nhưng đôi khi, những thứ ta không nhìn thấy nữa cũng chẳng phải là những thứ ta đã quên hẳn rồi. Nó vẫn ở đó, dù xa xôi, nhưng chưa từng biến mất... Vì vậy em sẽ không cố quên anh nữa, cứ để mọi thứ tự nhiên rồi thời gian sẽ làm nó phôi phai. Mọi thứ sẽ nguôi ngoai dần, dù không thể quên nhưng chắc chắn sẽ chẳng còn sâu.
Em sẽ tự làm mình vui bởi đơn giản, em sẽ không phải hối hận vì đã sống hết mình cho tình yêu ấy. Còn anh, anh sẽ phải hối hận vì đã để cho một ngươi khác có cơ hội làm cho em hạnh phúc!
Và anh à,
Em vẫn tin trên đời có những thứ là mãi mãi. Đó là tình yêu. Với em, tình yêu là mãi mãi... chỉ có điều người cùng em làm nên tình yêu đấy không phải là anh nữa!
Em à, hãy cứ khóc lên khi buồn em nhé!
02:49 |Em à, hãy cứ khóc lên khi buồn em nhé!
Vui thì cười, buồn thì khóc, đó đã là lẽ hiển nhiên trên đời. Em lo lắng gì mà giấu giọt sầu trên mi? Em sợ hãi điều gì mà co mình thổn thức giữa những bập bùng lo sợ? Cuộc sống không phải lúc nào cũng có thể cười nói vui vẻ giữa muôn ngàn khuôn mặt khác, không phải lúc nào cũng có thể gắng gượng mình đeo thêm một chiếc mặt nạ cải trang. Sẽ khổ sở nhường nào nếu như em không được khóc khi buồn hay bất hạnh…
Em khóc không phải vì một lẽ rằng em yếu đuối. Mà em khóc để tìm cho mình một điểm tựa giữa chông chênh. Việc giải tỏa cảm xúc là một việc nên làm, càng gói ghém, càng thít chặt và cất giấu chúng đi, giữa cơn buồn càng khiến em thêm bất lực.
Em khóc không phải vì một lẽ rằng em cần ai đó gánh thay cho em những muộn phiền bực dọc. Mà em khóc để ghi nhớ lấy những gì em đã và đang phải trải qua. Rồi cảm xúc sau khi được giải thoát cũng tiêu tan nhanh như những giọt sương hòa mình vào nắng sớm. Em sẽ lại cười giữa an yên, hạnh phúc đúng không em?
Có thể em đôi lần thấy xấu hổ và tự ti, cho rằng người thắng cuộc sẽ cười nhạo và chà đạp lên những giọt nước mắt em rớt xuống. Nhưng em cũng nên biết rằng, kẻ thắng cuộc không định đoạt bởi đúng sai, kẻ thắng cuộc được định đoạt bằng lòng thỏa mãn cho chính hành trình đi tìm kết quả của họ. Suy cho cùng, những giọt nước mắt của em đã rơi không vô nghĩa, là em đã chiến thắng được chính mình rồi, em hiểu không?
Có thể em sợ sệt hay ái ngại sự quan tâm từ phía những người thân. Em sợ họ trở nên lo lắng và mang nhiều phiền muộn nếu nhìn thấy em phải khóc. Nhưng có lẽ em còn chưa biết, người thân quanh em mong tìm được chính mình bằng cố gắng và quyết tâm. Cách em trưởng thành qua những lần em vấp ngã, cách em rơi nước mắt để tiễn đưa một lần em dại dột. Sẽ thế nào nếu em cứ mím môi và giấu tiếng nấc vào trong? Mọi người quanh em hẳn là lo lắng lắm!
Đừng lo em, cứ mạnh dạn giãi bày hay chia sẻ. Em cũng buông thả cảm xúc theo những giọt tròn nóng hổi dâng đầy trên mi mắt. Khi sự chịu đựng đạt đến một giới hạn nào đó nhất định, em buồn lòng phải để mình khóc một cách hết sức thản nhiên. Như thế sẽ vơi lòng hơn nhiều lắm!
Gắng lên em, vì cuộc sống này quá nhanh, vồn vã và vô cùng khắc nghiệt, nên em hãy tích góp đủ đầy sự can trường dũng cảm. Rồi có những lúc em sẽ thấy mình cần nức nở một vài giây ngắn ngủi, để cuộc đời trôi thật chậm lướt qua em…
Đừng để buồn vương trên mi mắt, hãy tạm biệt buồn bằng cách khóc em ơi!
Read more…
Vui thì cười, buồn thì khóc, đó đã là lẽ hiển nhiên trên đời. Em lo lắng gì mà giấu giọt sầu trên mi? Em sợ hãi điều gì mà co mình thổn thức giữa những bập bùng lo sợ? Cuộc sống không phải lúc nào cũng có thể cười nói vui vẻ giữa muôn ngàn khuôn mặt khác, không phải lúc nào cũng có thể gắng gượng mình đeo thêm một chiếc mặt nạ cải trang. Sẽ khổ sở nhường nào nếu như em không được khóc khi buồn hay bất hạnh…
Em khóc không phải vì một lẽ rằng em yếu đuối. Mà em khóc để tìm cho mình một điểm tựa giữa chông chênh. Việc giải tỏa cảm xúc là một việc nên làm, càng gói ghém, càng thít chặt và cất giấu chúng đi, giữa cơn buồn càng khiến em thêm bất lực.
Em khóc không phải vì một lẽ rằng em cần ai đó gánh thay cho em những muộn phiền bực dọc. Mà em khóc để ghi nhớ lấy những gì em đã và đang phải trải qua. Rồi cảm xúc sau khi được giải thoát cũng tiêu tan nhanh như những giọt sương hòa mình vào nắng sớm. Em sẽ lại cười giữa an yên, hạnh phúc đúng không em?
Có thể em đôi lần thấy xấu hổ và tự ti, cho rằng người thắng cuộc sẽ cười nhạo và chà đạp lên những giọt nước mắt em rớt xuống. Nhưng em cũng nên biết rằng, kẻ thắng cuộc không định đoạt bởi đúng sai, kẻ thắng cuộc được định đoạt bằng lòng thỏa mãn cho chính hành trình đi tìm kết quả của họ. Suy cho cùng, những giọt nước mắt của em đã rơi không vô nghĩa, là em đã chiến thắng được chính mình rồi, em hiểu không?
Có thể em sợ sệt hay ái ngại sự quan tâm từ phía những người thân. Em sợ họ trở nên lo lắng và mang nhiều phiền muộn nếu nhìn thấy em phải khóc. Nhưng có lẽ em còn chưa biết, người thân quanh em mong tìm được chính mình bằng cố gắng và quyết tâm. Cách em trưởng thành qua những lần em vấp ngã, cách em rơi nước mắt để tiễn đưa một lần em dại dột. Sẽ thế nào nếu em cứ mím môi và giấu tiếng nấc vào trong? Mọi người quanh em hẳn là lo lắng lắm!
Đừng lo em, cứ mạnh dạn giãi bày hay chia sẻ. Em cũng buông thả cảm xúc theo những giọt tròn nóng hổi dâng đầy trên mi mắt. Khi sự chịu đựng đạt đến một giới hạn nào đó nhất định, em buồn lòng phải để mình khóc một cách hết sức thản nhiên. Như thế sẽ vơi lòng hơn nhiều lắm!
Gắng lên em, vì cuộc sống này quá nhanh, vồn vã và vô cùng khắc nghiệt, nên em hãy tích góp đủ đầy sự can trường dũng cảm. Rồi có những lúc em sẽ thấy mình cần nức nở một vài giây ngắn ngủi, để cuộc đời trôi thật chậm lướt qua em…
Đừng để buồn vương trên mi mắt, hãy tạm biệt buồn bằng cách khóc em ơi!
Khi bạn yêu phải một cô gái quá thực dụng
11:05 |Khi bạn yêu phải một cô gái quá thực dụng
Đến từ một tỉnh miền núi Tây Bắc nhưng Ngọc có cốt cách tiểu thư khuê các, bởi cô sinh ra trong một gia đình quan chức. Ngọc không quá xinh nhưng dễ nhìn, ăn mặc đúng mốt, điệu đà. Tuy gia đình giàu có, được chiều chuộng, bảo bọc từ A đến Z nhưng cô học rất giỏi, sách vở đọc qua rất nhiều. Vì thế, tuy bề ngoài vẫn tỏ ra lịch sự nhưng thâm tâm, Ngọc rất coi thường các bạn gái xung quanh, bởi nàng nào học giỏi thì trông quê mùa xấu xí, nàng nào có nhan sắc một chút thì chỉ biết đua đòi ăn diện, tri thức không được đầy một vốc.
Với nam giới, cô cũng tỏ ra kiêu kỳ, lạnh lùng vì cho rằng phần lớn trong số họ là “phường giá áo túi cơm”, trông bề ngoài bảnh bao hoặc ra vẻ trịnh trọng, hiểu biết nhưng thực ra nhạt nhẽo, lố bịch. Vì thế, Ngọc có ít bạn. Cô cũng không thích giao tiếp, chỉ ngày đi học, đến thư viện, tối về nhà lên mạng đọc linh tinh, tham gia các diễn đàn online, bàn luận về nghệ thuật và cuộc sống.
Đối với mọi người, Ngọc đối xử hòa nhã nhưng xa cách. Tuy vậy, nét đặc biệt của cô lại khiến nhiều người chú ý và tò mò. Thấy Ngọc đã học năm thứ ba vẫn chưa có người yêu, và phớt lờ những chàng trai đeo bám, nhiều người hỏi tiêu chuẩn chọn bạn trai của cô. Ngọc cho biết, cô không yêu linh tinh vớ vẩn, đã yêu là cưới, là trao cả cuộc đời, và người đó không chỉ thông minh, cá tính mà còn phải có nhà ở nội thành Hà Nội, không có ô tô thì phải đi xe máy loại sang.
Rồi Ngọc cũng chọn được một chàng trai như ý, người chinh phục cô bằng những cách thức độc đáo, ấn tượng chứ không chỉ lẵng nhẵng đeo bám, nịnh nọt như những anh chàng khác. Vừa yêu nhau chưa đầy 2 tháng, chàng đã cầu hôn. “Anh muốn chúng ta đi đăng ký kết hôn ngay hôm nay, anh cũng đã báo cho bố mẹ anh chuẩn bị đến gặp gia đình em rồi”, chàng nói.
Chuyện kết hôn chóng vánh như tiểu thuyết Mỹ khiến Ngọc ngây ngất. Dù không kéo nhau đến nhà thờ để cưới ngay đêm đó như trong truyện nhưng cả hai cũng xúc tiến luôn các thủ tục, và nhanh chóng trở thành vợ chồng.
Ngày rước dâu về quê chàng (nhà chồng Ngọc muốn rước dâu về quê để đám cưới có sự chia vui của họ hàng, dù đôi trẻ sẽ sống ở Hà Nội), Ngọc và cả gia đình ngạc nhiên khi các khu thị trấn, thị tứ sầm uất vốn là nơi ở của các nhà giàu địa phương cứ trôi qua mà cuộc hành trình vẫn chưa kết thúc. Rồi đoàn tiến vào một vùng quê với những chú lợn chạy rông trên con đường rải rác phân trâu. Nhà trai sống trong một căn nhà cấp 4 vá víu, nhà tắm và toilet ở ngoài trời, cạnh chuồng gà bốc mùi. Ngọc ngây dại, em gái và cô ruột Ngọc chui vào ô tô ôm nhau khóc nấc. Nhưng ván đã đóng thuyền.
Trở lại Hà Nội, chồng Ngọc tuyên bố họ cần tìm một căn nhà trọ hợp túi tiền hơn. Hóa ra căn hộ lịch sự trước đây của anh ta chỉ là nhà thuê, cả cái xe SH cũng đi mượn. Ván đã đóng thuyền, Ngọc đành nuốt nước mắt cầu cứu bố mẹ. Họ mua cho con gái và con rể một ngôi nhà. Mấy tháng sau, chồng Ngọc bảo vợ vay bố mẹ vài trăm triệu đồng cho anh ta làm ăn, được ít lâu lại bảo kinh doanh thua lỗ để vay tiền tiếp… Ngọc muốn bỏ chồng nhưng lần lữa vì sĩ diện, và đến khi có thai thì cô càng không dám chia tay.
Tán bằng được để trị cái tội khinh người
Đó là điều Lâm đã làm với Phượng, cô gái xinh đẹp học cùng lớp c anh. Có điều, Lâm không phải thiếu gia giả hiệu như chồng Ngọc, mà đích thực là con trai một doanh nhân cực giàu. Nhưng Lâm không thích ăn diện hay thể hiện đẳng cấp bằng những món đồ thời thượng, cách chơi bời tới bến của các công tử @. Đam mê lớn nhất của anh là phượt bằng xe máy và câu cá. Ăn mặc đơn giản, có phần lôi thôi, cộng thêm ngoại hình chẳng lấy gì làm bắt mắt, những cô gái ưa sự hào nhoáng chẳng bao giờ chú ý đến anh.
Lâm bị Phượng thu hút bởi làn da trắng, mái tóc dài mượt không hề nhuộm và lối ăn mặc nền nã, nó cho thấy cô đến từ tỉnh lẻ, không đua đòi ăn chơi mà vẫn đẹp hơn người. Nhưng khi tiếp xúc gần hơn, Lâm mới biết con người Phượng không giống như cái ấn tượng mà vẻ ngoài của cô tạo nên. Phượng rất thực dụng. Mục tiêu của cô là kiếm được bạn trai giàu, có thể cung cấp cho cô một cuộc sống thoải mái về vật chất và để cô hãnh diện với bạn bè.
Thấy Lâm tán tỉnh mình, Phượng coi thường anh ra mặt, nói với bạn cùng phòng rằng cái ngữ anh sao dám nghĩ đến chuyện với tới cô. Cái cách Phượng nhìn chiếc xe máy cũ kỹ và “dã chiến” của Lâm khiến anh hiểu rằng, cô sẽ cảm thấy vô cùng mất mặt nếu ngồi lên đó.
Nỗi thất vọng, cơn tự ái cộng với sự hiếu thắng của tuổi trẻ khiến Lâm quyết định dạy cho Phượng một bài học. Anh thề tán đổ cô bằng được dù những rung động với cô đã tắt. Để Phượng biết mình thực sự là ai mà không cần thay đổi vẻ ngoài giản dị, Lâm tuyên bố trước lớp rằng trong dịp Trung thu tới, anh mời cả lớp đến phá cỗ tại trang trại nhà anh ở ngoại thành Hà Nội, sẽ có ban nhạc xịn phục vụ, tiệc ngoài trời với bê và cừu nướng tại chỗ. Lâm sẽ bao toàn bộ chi phí, xe cộ chở cả lớp đi và về cũng anh lo.
Vài tiếng đồng hồ trước khi xuất phát, Lâm nhờ Phượng cùng qua nhà anh để lấy các vật dụng cần thiết cho lớp. Tận mắt thấy cái biệt thự lộng lẫy của nhà Lâm, tim Phượng đập mạnh. Rồi khi dự bữa tiệc trung thu tuyệt vời ở trang trại, cô càng thấy hú vía vì suýt nữa đã bỏ qua cơ hội “đỉnh của đỉnh” này.
Và thế là chỉ một tuần sau đó, Phượng đã nhận lời tỏ tình của Lâm, một tuần sau nữa thì theo anh vào khách sạn. Thêm một tuần nữa, cô bị Lâm bỏ rơi. Anh chàng tàn nhẫn nói rằng, anh chia tay sớm là nhân đạo với cô lắm rồi, vì mọi người vẫn còn chưa kịp biết chuyện của họ, cô tha hồ mà chài người khác.
Trong thời gian 2 tuần đó, Phượng thậm chí còn chưa kịp kiếm được món quà nào từ Lâm ngoài mấy bó hoa. Cô yên tâm nghĩ rằng, Lâm chưa tặng món gì đắt tiền ngay vì anh là một thiếu gia cá tính, chứ cái cây to thế sợ gì không được hái quả…
Cũng đặt mục tiêu lấy bằng được trai giàu, coi những chàng không có nhà đẹp và xe hơi bằng nửa con mắt, Thanh Nga cuối cùng đã cưới được một thiếu gia thực thụ. Chàng trai ấy không hề có ý định “đá” cô, nhưng chính Nga lại ước giá có thể bỏ anh ta, vì tuy là con nhà giàu, nhưng anh ta lại… nghiện.
Biết chuyện, cô bạn thân của Nga an ủi: “Hắn đẹp trai, hắn mê mày, hắn giàu có, không tiếc mày cái gì cả. Còn chuyện hắn nghiện thì có sao đâu! Gia tài của bố mẹ hắn đủ cho hắn chơi ma túy cả đời mà chẳng vơi đi mấy tí. Mày vẫn cứ sống như bà hoàng”. Nhưng chuyện không đơn giản như người bạn đó nghĩ. Ma túy khiến cho chồng Thanh Nga bị yếu sinh lý, thành thử vợ chồng mới cưới mà vẫn “một tháng đôi lần có cũng không”. Đó là chưa kể sức khỏe của anh rất kém, hơi một tí là trúng gió, cảm mạo, khiến cô vợ trẻ đẹp chán ngán.
“Giờ em chỉ có một niềm an ủi là ít ra mình cũng được sống trong cảnh phú quý, giàu sang. Có điều, em vẫn thấy mọi thứ sao thật bấp bênh. Nói dại, nếu mai mốt anh ấy mắc bệnh hay bị sốc thuốc mà chết đi, mọi thứ tài sản đều đứng tên cha mẹ chồng, đời em sẽ ra sao không biết nữa”, Nga chấm nước mắt.
Cô nhận ra, cô vẫn tưởng mình khôn, nhưng hóa ra lại dại nhất trên đời.
Read more…
Đến từ một tỉnh miền núi Tây Bắc nhưng Ngọc có cốt cách tiểu thư khuê các, bởi cô sinh ra trong một gia đình quan chức. Ngọc không quá xinh nhưng dễ nhìn, ăn mặc đúng mốt, điệu đà. Tuy gia đình giàu có, được chiều chuộng, bảo bọc từ A đến Z nhưng cô học rất giỏi, sách vở đọc qua rất nhiều. Vì thế, tuy bề ngoài vẫn tỏ ra lịch sự nhưng thâm tâm, Ngọc rất coi thường các bạn gái xung quanh, bởi nàng nào học giỏi thì trông quê mùa xấu xí, nàng nào có nhan sắc một chút thì chỉ biết đua đòi ăn diện, tri thức không được đầy một vốc.
Với nam giới, cô cũng tỏ ra kiêu kỳ, lạnh lùng vì cho rằng phần lớn trong số họ là “phường giá áo túi cơm”, trông bề ngoài bảnh bao hoặc ra vẻ trịnh trọng, hiểu biết nhưng thực ra nhạt nhẽo, lố bịch. Vì thế, Ngọc có ít bạn. Cô cũng không thích giao tiếp, chỉ ngày đi học, đến thư viện, tối về nhà lên mạng đọc linh tinh, tham gia các diễn đàn online, bàn luận về nghệ thuật và cuộc sống.
Đối với mọi người, Ngọc đối xử hòa nhã nhưng xa cách. Tuy vậy, nét đặc biệt của cô lại khiến nhiều người chú ý và tò mò. Thấy Ngọc đã học năm thứ ba vẫn chưa có người yêu, và phớt lờ những chàng trai đeo bám, nhiều người hỏi tiêu chuẩn chọn bạn trai của cô. Ngọc cho biết, cô không yêu linh tinh vớ vẩn, đã yêu là cưới, là trao cả cuộc đời, và người đó không chỉ thông minh, cá tính mà còn phải có nhà ở nội thành Hà Nội, không có ô tô thì phải đi xe máy loại sang.
Rồi Ngọc cũng chọn được một chàng trai như ý, người chinh phục cô bằng những cách thức độc đáo, ấn tượng chứ không chỉ lẵng nhẵng đeo bám, nịnh nọt như những anh chàng khác. Vừa yêu nhau chưa đầy 2 tháng, chàng đã cầu hôn. “Anh muốn chúng ta đi đăng ký kết hôn ngay hôm nay, anh cũng đã báo cho bố mẹ anh chuẩn bị đến gặp gia đình em rồi”, chàng nói.
Chuyện kết hôn chóng vánh như tiểu thuyết Mỹ khiến Ngọc ngây ngất. Dù không kéo nhau đến nhà thờ để cưới ngay đêm đó như trong truyện nhưng cả hai cũng xúc tiến luôn các thủ tục, và nhanh chóng trở thành vợ chồng.
Ngày rước dâu về quê chàng (nhà chồng Ngọc muốn rước dâu về quê để đám cưới có sự chia vui của họ hàng, dù đôi trẻ sẽ sống ở Hà Nội), Ngọc và cả gia đình ngạc nhiên khi các khu thị trấn, thị tứ sầm uất vốn là nơi ở của các nhà giàu địa phương cứ trôi qua mà cuộc hành trình vẫn chưa kết thúc. Rồi đoàn tiến vào một vùng quê với những chú lợn chạy rông trên con đường rải rác phân trâu. Nhà trai sống trong một căn nhà cấp 4 vá víu, nhà tắm và toilet ở ngoài trời, cạnh chuồng gà bốc mùi. Ngọc ngây dại, em gái và cô ruột Ngọc chui vào ô tô ôm nhau khóc nấc. Nhưng ván đã đóng thuyền.
Trở lại Hà Nội, chồng Ngọc tuyên bố họ cần tìm một căn nhà trọ hợp túi tiền hơn. Hóa ra căn hộ lịch sự trước đây của anh ta chỉ là nhà thuê, cả cái xe SH cũng đi mượn. Ván đã đóng thuyền, Ngọc đành nuốt nước mắt cầu cứu bố mẹ. Họ mua cho con gái và con rể một ngôi nhà. Mấy tháng sau, chồng Ngọc bảo vợ vay bố mẹ vài trăm triệu đồng cho anh ta làm ăn, được ít lâu lại bảo kinh doanh thua lỗ để vay tiền tiếp… Ngọc muốn bỏ chồng nhưng lần lữa vì sĩ diện, và đến khi có thai thì cô càng không dám chia tay.
Tán bằng được để trị cái tội khinh người
Đó là điều Lâm đã làm với Phượng, cô gái xinh đẹp học cùng lớp c anh. Có điều, Lâm không phải thiếu gia giả hiệu như chồng Ngọc, mà đích thực là con trai một doanh nhân cực giàu. Nhưng Lâm không thích ăn diện hay thể hiện đẳng cấp bằng những món đồ thời thượng, cách chơi bời tới bến của các công tử @. Đam mê lớn nhất của anh là phượt bằng xe máy và câu cá. Ăn mặc đơn giản, có phần lôi thôi, cộng thêm ngoại hình chẳng lấy gì làm bắt mắt, những cô gái ưa sự hào nhoáng chẳng bao giờ chú ý đến anh.
Lâm bị Phượng thu hút bởi làn da trắng, mái tóc dài mượt không hề nhuộm và lối ăn mặc nền nã, nó cho thấy cô đến từ tỉnh lẻ, không đua đòi ăn chơi mà vẫn đẹp hơn người. Nhưng khi tiếp xúc gần hơn, Lâm mới biết con người Phượng không giống như cái ấn tượng mà vẻ ngoài của cô tạo nên. Phượng rất thực dụng. Mục tiêu của cô là kiếm được bạn trai giàu, có thể cung cấp cho cô một cuộc sống thoải mái về vật chất và để cô hãnh diện với bạn bè.
Thấy Lâm tán tỉnh mình, Phượng coi thường anh ra mặt, nói với bạn cùng phòng rằng cái ngữ anh sao dám nghĩ đến chuyện với tới cô. Cái cách Phượng nhìn chiếc xe máy cũ kỹ và “dã chiến” của Lâm khiến anh hiểu rằng, cô sẽ cảm thấy vô cùng mất mặt nếu ngồi lên đó.
Nỗi thất vọng, cơn tự ái cộng với sự hiếu thắng của tuổi trẻ khiến Lâm quyết định dạy cho Phượng một bài học. Anh thề tán đổ cô bằng được dù những rung động với cô đã tắt. Để Phượng biết mình thực sự là ai mà không cần thay đổi vẻ ngoài giản dị, Lâm tuyên bố trước lớp rằng trong dịp Trung thu tới, anh mời cả lớp đến phá cỗ tại trang trại nhà anh ở ngoại thành Hà Nội, sẽ có ban nhạc xịn phục vụ, tiệc ngoài trời với bê và cừu nướng tại chỗ. Lâm sẽ bao toàn bộ chi phí, xe cộ chở cả lớp đi và về cũng anh lo.
Vài tiếng đồng hồ trước khi xuất phát, Lâm nhờ Phượng cùng qua nhà anh để lấy các vật dụng cần thiết cho lớp. Tận mắt thấy cái biệt thự lộng lẫy của nhà Lâm, tim Phượng đập mạnh. Rồi khi dự bữa tiệc trung thu tuyệt vời ở trang trại, cô càng thấy hú vía vì suýt nữa đã bỏ qua cơ hội “đỉnh của đỉnh” này.
Và thế là chỉ một tuần sau đó, Phượng đã nhận lời tỏ tình của Lâm, một tuần sau nữa thì theo anh vào khách sạn. Thêm một tuần nữa, cô bị Lâm bỏ rơi. Anh chàng tàn nhẫn nói rằng, anh chia tay sớm là nhân đạo với cô lắm rồi, vì mọi người vẫn còn chưa kịp biết chuyện của họ, cô tha hồ mà chài người khác.
Trong thời gian 2 tuần đó, Phượng thậm chí còn chưa kịp kiếm được món quà nào từ Lâm ngoài mấy bó hoa. Cô yên tâm nghĩ rằng, Lâm chưa tặng món gì đắt tiền ngay vì anh là một thiếu gia cá tính, chứ cái cây to thế sợ gì không được hái quả…
Cũng đặt mục tiêu lấy bằng được trai giàu, coi những chàng không có nhà đẹp và xe hơi bằng nửa con mắt, Thanh Nga cuối cùng đã cưới được một thiếu gia thực thụ. Chàng trai ấy không hề có ý định “đá” cô, nhưng chính Nga lại ước giá có thể bỏ anh ta, vì tuy là con nhà giàu, nhưng anh ta lại… nghiện.
Biết chuyện, cô bạn thân của Nga an ủi: “Hắn đẹp trai, hắn mê mày, hắn giàu có, không tiếc mày cái gì cả. Còn chuyện hắn nghiện thì có sao đâu! Gia tài của bố mẹ hắn đủ cho hắn chơi ma túy cả đời mà chẳng vơi đi mấy tí. Mày vẫn cứ sống như bà hoàng”. Nhưng chuyện không đơn giản như người bạn đó nghĩ. Ma túy khiến cho chồng Thanh Nga bị yếu sinh lý, thành thử vợ chồng mới cưới mà vẫn “một tháng đôi lần có cũng không”. Đó là chưa kể sức khỏe của anh rất kém, hơi một tí là trúng gió, cảm mạo, khiến cô vợ trẻ đẹp chán ngán.
“Giờ em chỉ có một niềm an ủi là ít ra mình cũng được sống trong cảnh phú quý, giàu sang. Có điều, em vẫn thấy mọi thứ sao thật bấp bênh. Nói dại, nếu mai mốt anh ấy mắc bệnh hay bị sốc thuốc mà chết đi, mọi thứ tài sản đều đứng tên cha mẹ chồng, đời em sẽ ra sao không biết nữa”, Nga chấm nước mắt.
Cô nhận ra, cô vẫn tưởng mình khôn, nhưng hóa ra lại dại nhất trên đời.
Toan tính trong tình yêu, bạn sẽ nhận lại điều gì
11:03 |Toan tính trong tình yêu, bạn sẽ nhận lại điều gì
“Khi anh bơi thuyền ngược gió thì thuyền sẽ đi rất chậm, thậm chí nếu đôi tay anh quá yếu thì thuyền sẽ bị gió thổi cho trôi xuôi...”. Anh nhớ có lần thầy giáo đã nói với anh như vậy về những đổi thay đang diễn ra trong cuộc sống. Anh nghiệm thấy điều ấy rất đúng.
Với tình yêu dành cho em cũng vậy. Anh biết quanh em có rất nhiều người theo đuổi, săn đón. Bạn bè nói rằng anh không “có cửa” để chen chân vào trái tim người đẹp. Anh đã cười, nghĩ thầm, anh sẽ không “chen chân” mà chính em sẽ phải mở cửa để đón anh vào. Anh làm điều đó không phải vì quá yêu mà là vì muốn chứng tỏ mình hơn hẳn bạn bè...Thật sự anh đã làm em hoa mắt với hình ảnh một anh học trò nghèo “vượt khó, học giỏi”. Bảng thành tích dẫn đầu của lớp, của khoa, của trường là một thứ vũ khí lợi hại mà anh sử dụng trong cuộc chiến để giành lấy em.
Sau này, đôi lúc anh tự hỏi, em yêu anh vì bản thân anh hay vì những thành tích đó? Có lẽ nào em cũng kiêu hãnh khi được là người yêu của gã con trai nổi tiếng nhất trường vì học hành giỏi giang? Thế thì cả hai chúng ta đều tham vọng như nhau, đều đến với tình yêu không vì sự rung động của con tim. Và bây giờ thì anh biết điều đó là sự thật. Khi chúng ta về chung một mái nhà, em bắt đầu thấy mệt mỏi với một anh chồng suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào những trang sách. Còn anh thì chợt nhận ra em là một cô vợ vô vị với nhiều lề thói “con nhà giàu” mà anh không thể nào hòa hợp. Anh không trách khi em đòi chia tay vì như thế sẽ tốt hơn cho cả hai người. Thế nhưng anh không thể không chua xót khi nhận ra rằng, nếu tình yêu là những toan tính thì đến một lúc nào đó chúng ta sẽ nhận ra mình đang đi ngược gió... Rồi sẽ phải buông tay...
Read more…
“Khi anh bơi thuyền ngược gió thì thuyền sẽ đi rất chậm, thậm chí nếu đôi tay anh quá yếu thì thuyền sẽ bị gió thổi cho trôi xuôi...”. Anh nhớ có lần thầy giáo đã nói với anh như vậy về những đổi thay đang diễn ra trong cuộc sống. Anh nghiệm thấy điều ấy rất đúng.
Với tình yêu dành cho em cũng vậy. Anh biết quanh em có rất nhiều người theo đuổi, săn đón. Bạn bè nói rằng anh không “có cửa” để chen chân vào trái tim người đẹp. Anh đã cười, nghĩ thầm, anh sẽ không “chen chân” mà chính em sẽ phải mở cửa để đón anh vào. Anh làm điều đó không phải vì quá yêu mà là vì muốn chứng tỏ mình hơn hẳn bạn bè...Thật sự anh đã làm em hoa mắt với hình ảnh một anh học trò nghèo “vượt khó, học giỏi”. Bảng thành tích dẫn đầu của lớp, của khoa, của trường là một thứ vũ khí lợi hại mà anh sử dụng trong cuộc chiến để giành lấy em.
Sau này, đôi lúc anh tự hỏi, em yêu anh vì bản thân anh hay vì những thành tích đó? Có lẽ nào em cũng kiêu hãnh khi được là người yêu của gã con trai nổi tiếng nhất trường vì học hành giỏi giang? Thế thì cả hai chúng ta đều tham vọng như nhau, đều đến với tình yêu không vì sự rung động của con tim. Và bây giờ thì anh biết điều đó là sự thật. Khi chúng ta về chung một mái nhà, em bắt đầu thấy mệt mỏi với một anh chồng suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào những trang sách. Còn anh thì chợt nhận ra em là một cô vợ vô vị với nhiều lề thói “con nhà giàu” mà anh không thể nào hòa hợp. Anh không trách khi em đòi chia tay vì như thế sẽ tốt hơn cho cả hai người. Thế nhưng anh không thể không chua xót khi nhận ra rằng, nếu tình yêu là những toan tính thì đến một lúc nào đó chúng ta sẽ nhận ra mình đang đi ngược gió... Rồi sẽ phải buông tay...
Tuổi 18 - tôi non nớt bước vào đời
10:36 |Tuổi 18 - tôi non nớt bước vào đời
Cần tìm một người chồng giỏi giang tài năng, chí thú gia đình, ít chơi bời bạn bè, không ham của lạ, thì có ra quán bar tìm suốt đêm này sang đêm khác cũng chẳng có. Vì căn bản là, ta đã dùng nhầm cách để tìm ra một người ta cần giữa biển người mênh mông.
Và quan trọng nhất là, nếu muốn tìm một người yêu say đắm, thì hãy tự hỏi bản thân xem, ta có điều gì tốt đẹp có thể khiến người ấy yêu say đắm. Hay ta cũng chỉ là một kẻ tầm thường như vạn kẻ khác, thậm chí, vừa tầm thường vừa đòi hỏi quá nhiều! Còn nếu ta đã có điều gì đó tốt đẹp trong tâm hồn và tính cách, ngại gì sẽ không gặp những người biết nhận ra và nâng niu ta!
Mới đó mà chớp mắt, tôi đã hai lần tuổi 18 từ bao giờ rồi.
Read more…
Đã hai thập kỷ trôi qua, bỗng nhiên tôi gặp lại một người bạn năm đầu đại học trên Facebook. Bạn học cùng tôi hơn một năm rồi ra nước ngoài du học, từ đó không thấy tin tức gì của nhau. Nên chúng tôi hỏi han nhau khá nhiều về cuộc sống hiện tại, công việc và bạn bè cũ. Bỗng dưng, giữa câu chuyện trao đổi, bạn tôi ngạc nhiên hỏi:
- Sao ngày xưa cậu lại nói dối tớ?
Trời? Tôi đã nói dối bạn cùng lớp điều gì?
Bạn tôi bảo:
- Cậu đẻ mấy đứa con trai, thế mà ngày xưa ở lớp mình, cậu toàn bảo là, mẹ cậu đi xem bói ở một ông thầy rất giỏi rồi, nói số cậu sẽ chỉ đẻ toàn con gái! Hoặc thầy bói phán sai lè, hoặc cậu dối bạn bè!
Tôi bật cười trước màn hình, sực nhớ ra những ngày tháng ấy. Những ngày tháng chúng tôi 18 tuổi, chúng tôi mới vào đại học, chúng tôi bắt đầu mơ ước đến tình yêu đầu tiên, để ý những chàng trai xung quanh, những chàng cũng mười tám đôi mươi đang cùng mòn đít quần trên ghế trường đại học.
Và đúng, hồi đó tôi đã nói dối tất cả bạn bè của tôi! Tôi không tin vào bất cứ ông thầy bói toán nào cả! Tôi không mê tín cũng không duy tâm. Nhưng vào tuổi 18, cái tôi nhìn thấy từ tình yêu và hôn nhân đều chỉ là những thứ tồi tệ.
Hàng xóm được vợ hỏng chồng. Người quen ép vợ đẻ mấy lần toàn con gái, nhà lúc nào cũng cãi chửi nhau vì thế. Bố tôi đi biền biệt chưa từng bao giờ giúp mẹ tôi việc nhà. Ông bảo vệ trường tiểu học đánh vợ như cơm bữa. Thầy giáo tôi coi vợ như kẻ thù. Ông anh họ tôi tới nhà mếu máo vì bị gái lừa hết sạch tiền. Mẹ tôi mười mùa đông chỉ có mỗi một đôi tất.
Tôi sợ tình yêu và hôn nhân hủy hoại tất cả những mơ ước cuộc đời tôi. Tôi sợ những người đàn ông gia trưởng, trọng nam khinh nữ, vô trách nhiệm với gia đình, coi thường phụ nữ, bạo hành. Nên, vào tuổi mười tám, thứ duy nhất ở trong đầu tôi, đó là: Làm thế nào để mình đừng yêu phải (hoặc cưới phải) những kiểu đàn ông được liệt kê ở trên!
Mọi người xung quanh đều nói với ta rằng, hãy gắng trở thành một cô gái đảm đang, khéo léo, chu đáo, nấu ăn ngon, biết nịnh mẹ chồng, biết khéo léo dạy chồng, thì ta sẽ có được một người chồng tốt! Còn tôi thì ngược lại. Tôi không nghĩ rằng nghĩa vụ của đàn bà là phải đi tìm một người đàn ông tốt. Tôi chỉ mong tránh gặp những tay đàn ông xấu, thế thôi!
Tôi đã quên tất thảy những chiêu thức "loại bỏ và chọn lọc" tính cách bạn trai của thời 18 tuổi (Ảnh minh họa)
Để chồng đừng gia trưởng, cách tốt nhất là đừng tự leo lên giường của một anh đàn ông gia trưởng. Muốn chồng giúp việc nhà, tốt nhất đừng yêu và cưới một anh đàn ông chỉ biết vác mồm ra bàn ăn rồi ăn xong phủi đít quần đứng dậy. Muốn tương lai có một người chồng hiểu mình, tốt nhất hãy tìm cách hiểu chính mình đang cần gì trước đã! Không muốn bị nhà chồng ép đẻ con trai bằng mọi giá, thì ngay từ đầu đừng bao giờ tán thưởng những ưu việt tuyệt đối của đàn ông.
Bởi vì, làm phụ nữ không tuyệt vời lắm sao? Tại sao chính phụ nữ lại nghĩ mình là người "thứ cấp"? Không muốn lấy phải một cô nàng đào mỏ, thì ngay từ đầu đừng đem tiền ra khoe! Sợ người chồng ham chơi, thì đừng để số điện thoại làm quen anh chàng ta gặp ở cửa vũ trường.
Và cái tôi cần là, ngay từ ban đầu, phải tránh cho xa mọi tay đàn ông lười biếng, gia trưởng, trọng nam khinh nữ. Thế nên tôi đã nói dối rất nhiều người, hầu như tất cả những người tôi từng quen ở năm 18 tuổi. Bạn tôi là một trong số những người đó, bạn còn nhớ đến tận bây giờ rằng, tôi rất hay tâm sự với mọi người rằng số tôi chỉ đẻ được con gái thôi!
Tức là, chỉ sau lần gặp đầu, những anh chàng khát khao người nối dõi, những anh đàn ông trọng nam khinh nữ đã tự nguyện loại tôi ra khỏi tầm ngắm. Tôi cũng loại được họ ra khỏi tầm giao tiếp thân mật.
Tôi đã quên tất thảy những chiêu thức "loại bỏ và chọn lọc" tính cách bạn trai của thời 18 tuổi, khi tôi gặp anh xã của tôi bây giờ. Nhưng giờ ngồi nghĩ lại, thấy sự ấu trĩ non nớt một cách bản năng của tuổi 18 không phải không có lý!
Nếu bạn giàu có, bạn rất sợ người ta yêu bạn vì tiền, thì ngay từ ban đầu, đừng mang tiền ra trêu ngươi người đời, đến nơi hẹn hò bằng siêu xe và đồ hàng hiệu một cây đầy hào nhoáng phô trương. Muốn tìm người yêu giản dị, chân thành thì cái đầu tiên là bản thân mình khi đó có giản dị chân thành không?
Nếu không muốn tìm một người bạn đời háo sắc, phù phiếm, hám gái, thì đừng đến lần hẹn đầu với cái áo hở nguyên bộ ngực và gợi cảm tuyệt đối như trên sàn diễn tạp kỹ. Bởi mặc lên sự gợi cảm bề ngoài rồi đòi hỏi người ta không được yêu rãnh ngực của bạn, chỉ được yêu thương nội tâm phong phú của bạn thôi, nghe ra có vẻ tréo ngoe thế nào!
- Sao ngày xưa cậu lại nói dối tớ?
Trời? Tôi đã nói dối bạn cùng lớp điều gì?
Bạn tôi bảo:
- Cậu đẻ mấy đứa con trai, thế mà ngày xưa ở lớp mình, cậu toàn bảo là, mẹ cậu đi xem bói ở một ông thầy rất giỏi rồi, nói số cậu sẽ chỉ đẻ toàn con gái! Hoặc thầy bói phán sai lè, hoặc cậu dối bạn bè!
Tôi bật cười trước màn hình, sực nhớ ra những ngày tháng ấy. Những ngày tháng chúng tôi 18 tuổi, chúng tôi mới vào đại học, chúng tôi bắt đầu mơ ước đến tình yêu đầu tiên, để ý những chàng trai xung quanh, những chàng cũng mười tám đôi mươi đang cùng mòn đít quần trên ghế trường đại học.
Và đúng, hồi đó tôi đã nói dối tất cả bạn bè của tôi! Tôi không tin vào bất cứ ông thầy bói toán nào cả! Tôi không mê tín cũng không duy tâm. Nhưng vào tuổi 18, cái tôi nhìn thấy từ tình yêu và hôn nhân đều chỉ là những thứ tồi tệ.
Hàng xóm được vợ hỏng chồng. Người quen ép vợ đẻ mấy lần toàn con gái, nhà lúc nào cũng cãi chửi nhau vì thế. Bố tôi đi biền biệt chưa từng bao giờ giúp mẹ tôi việc nhà. Ông bảo vệ trường tiểu học đánh vợ như cơm bữa. Thầy giáo tôi coi vợ như kẻ thù. Ông anh họ tôi tới nhà mếu máo vì bị gái lừa hết sạch tiền. Mẹ tôi mười mùa đông chỉ có mỗi một đôi tất.
Tôi sợ tình yêu và hôn nhân hủy hoại tất cả những mơ ước cuộc đời tôi. Tôi sợ những người đàn ông gia trưởng, trọng nam khinh nữ, vô trách nhiệm với gia đình, coi thường phụ nữ, bạo hành. Nên, vào tuổi mười tám, thứ duy nhất ở trong đầu tôi, đó là: Làm thế nào để mình đừng yêu phải (hoặc cưới phải) những kiểu đàn ông được liệt kê ở trên!
Mọi người xung quanh đều nói với ta rằng, hãy gắng trở thành một cô gái đảm đang, khéo léo, chu đáo, nấu ăn ngon, biết nịnh mẹ chồng, biết khéo léo dạy chồng, thì ta sẽ có được một người chồng tốt! Còn tôi thì ngược lại. Tôi không nghĩ rằng nghĩa vụ của đàn bà là phải đi tìm một người đàn ông tốt. Tôi chỉ mong tránh gặp những tay đàn ông xấu, thế thôi!
Tôi đã quên tất thảy những chiêu thức "loại bỏ và chọn lọc" tính cách bạn trai của thời 18 tuổi (Ảnh minh họa)
Để chồng đừng gia trưởng, cách tốt nhất là đừng tự leo lên giường của một anh đàn ông gia trưởng. Muốn chồng giúp việc nhà, tốt nhất đừng yêu và cưới một anh đàn ông chỉ biết vác mồm ra bàn ăn rồi ăn xong phủi đít quần đứng dậy. Muốn tương lai có một người chồng hiểu mình, tốt nhất hãy tìm cách hiểu chính mình đang cần gì trước đã! Không muốn bị nhà chồng ép đẻ con trai bằng mọi giá, thì ngay từ đầu đừng bao giờ tán thưởng những ưu việt tuyệt đối của đàn ông.
Bởi vì, làm phụ nữ không tuyệt vời lắm sao? Tại sao chính phụ nữ lại nghĩ mình là người "thứ cấp"? Không muốn lấy phải một cô nàng đào mỏ, thì ngay từ đầu đừng đem tiền ra khoe! Sợ người chồng ham chơi, thì đừng để số điện thoại làm quen anh chàng ta gặp ở cửa vũ trường.
Và cái tôi cần là, ngay từ ban đầu, phải tránh cho xa mọi tay đàn ông lười biếng, gia trưởng, trọng nam khinh nữ. Thế nên tôi đã nói dối rất nhiều người, hầu như tất cả những người tôi từng quen ở năm 18 tuổi. Bạn tôi là một trong số những người đó, bạn còn nhớ đến tận bây giờ rằng, tôi rất hay tâm sự với mọi người rằng số tôi chỉ đẻ được con gái thôi!
Tức là, chỉ sau lần gặp đầu, những anh chàng khát khao người nối dõi, những anh đàn ông trọng nam khinh nữ đã tự nguyện loại tôi ra khỏi tầm ngắm. Tôi cũng loại được họ ra khỏi tầm giao tiếp thân mật.
Tôi đã quên tất thảy những chiêu thức "loại bỏ và chọn lọc" tính cách bạn trai của thời 18 tuổi, khi tôi gặp anh xã của tôi bây giờ. Nhưng giờ ngồi nghĩ lại, thấy sự ấu trĩ non nớt một cách bản năng của tuổi 18 không phải không có lý!
Nếu bạn giàu có, bạn rất sợ người ta yêu bạn vì tiền, thì ngay từ ban đầu, đừng mang tiền ra trêu ngươi người đời, đến nơi hẹn hò bằng siêu xe và đồ hàng hiệu một cây đầy hào nhoáng phô trương. Muốn tìm người yêu giản dị, chân thành thì cái đầu tiên là bản thân mình khi đó có giản dị chân thành không?
Nếu không muốn tìm một người bạn đời háo sắc, phù phiếm, hám gái, thì đừng đến lần hẹn đầu với cái áo hở nguyên bộ ngực và gợi cảm tuyệt đối như trên sàn diễn tạp kỹ. Bởi mặc lên sự gợi cảm bề ngoài rồi đòi hỏi người ta không được yêu rãnh ngực của bạn, chỉ được yêu thương nội tâm phong phú của bạn thôi, nghe ra có vẻ tréo ngoe thế nào!
Cần tìm một người chồng giỏi giang tài năng, chí thú gia đình, ít chơi bời bạn bè, không ham của lạ, thì có ra quán bar tìm suốt đêm này sang đêm khác cũng chẳng có. Vì căn bản là, ta đã dùng nhầm cách để tìm ra một người ta cần giữa biển người mênh mông.
Và quan trọng nhất là, nếu muốn tìm một người yêu say đắm, thì hãy tự hỏi bản thân xem, ta có điều gì tốt đẹp có thể khiến người ấy yêu say đắm. Hay ta cũng chỉ là một kẻ tầm thường như vạn kẻ khác, thậm chí, vừa tầm thường vừa đòi hỏi quá nhiều! Còn nếu ta đã có điều gì đó tốt đẹp trong tâm hồn và tính cách, ngại gì sẽ không gặp những người biết nhận ra và nâng niu ta!
Mới đó mà chớp mắt, tôi đã hai lần tuổi 18 từ bao giờ rồi.
Bài học cay đắng của cô bé vừa bước vào đời
10:33 |Bài học cay đắng của cô bé vừa bước vào đời
Read more…
17 tuổi, tôi nghỉ học, xin bố mẹ cho ra thị xã làm nhân viên phục vụ cho quán giải khát ở ngay sát biển. Tôi hiền lành, chăm chỉ làm việc nên thường cuối tháng nhận lương, cô chủ hay cho thêm ít đồng. Ngoài tiền trả nhà trọ và tằn tiệm chi tiêu cá nhân, còn được bao nhiêu tôi gửi cả về quê để phụ thêm bố mẹ nuôi đàn em trứng gà trứng vịt đang tuổi lớn.
Thời gian gần đây, cứ tầm chiều muộn, quán tôi phục vụ lại đón một tốp thanh niên ăn mặc rất sành điệu, đi xe máy đẹp, đến quán ngồi nhâm nhi cà phê, có hôm đến tận nửa đêm, khi quán đóng cửa họ mới về. Bưng bê phục vụ bia, nước cho họ, đôi lúc một vài người trong nhóm cũng buông lời trêu ghẹo, bỡn cợt nhưng tôi chỉ cười, không dám đáp trả.
Bẵng đi một thời gian không thấy nhóm khách ấy đến quán, rồi một chiều cuối tuần, cả nhóm lại tụ tập ở cái bàn kê sát biển, gọi đồ uống. Khi đặt ly cà phê cuối cùng lên bàn, bỗng có một bàn tay ấm nóng, giữ tay tôi lại và đặt vào đó một đóa hoa hồng thơm ngát. Tôi lúng túng ngẩng lên nhìn người tặng hoa, lý nhí nói cảm ơn mà không dám cầm. Giọng nói nhẹ nhàng, người thanh niên có mái tóc nhuộm màu hạt dẻ sành điệu, bàn tay lấp lánh nhẫn vàng, ánh mắt nhìn như hút hồn, bảo tôi “đừng ngại cô bé, chỉ là thấy em dễ thương thì anh tặng em bông hoa thôi mà”. Các bạn anh ngồi bên vỗ tay hưởng ứng rào rào khiến tôi vừa vui sướng, vừa ngần ngại.
Đêm một mình trong nhà trọ, mùi hương thoang thoảng từ đóa hoa hồng anh tặng, trái tim tôi như đập lạc nhịp. Không biết có phải đó là tình yêu sét đánh mà nhiều người vẫn hay nhắc đó không, nhưng từ lúc nhận hoa anh tặng, tôi không nguôi nghĩ về anh như một chàng hoàng tử đến từ trong cổ tích.
Liên tiếp những ngày sau, chiều nào anh đến quán cùng nhóm bạn, tôi cũng nhận được từ anh một đóa hồng thơm ngào ngạt. Rồi tôi nhận lời yêu anh mà không cần biết anh ở đâu, anh làm gì. Tôi sống trong tình yêu rực màu hồng ấy được gần một tháng thì đến cuối tuần rồi, anh hẹn đến nhà trọ đưa tôi đi xem phim.
Hồi hộp chờ đợi, cũng đến lúc tôi nghe tiếng xe máy quen thuộc của anh. Vội vàng chạy ra cửa phòng đón anh, chưa kịp chào, anh đã ôm chặt lấy tôi, hôn tới tấp. Vừa ngạc nhiên, vừa ngại vì đang ở ngay trước cửa, tôi chợt nhận thấy có ánh đèn máy ảnh sáng lóa ngay sát bên và nhiều tiếng cười phá lên ầm ĩ. Chưa kịp định thần để hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi nghe tiếng nói quen thuộc của anh, người mà tôi đang yêu thương: “Ê, tụi bay, tao thắng độ rồi đó nha. Cảnh mười mươi trước mắt tụi bây rồi đó”... Sau tiếng nói ấy là tiếng xe máy rồ ga, phóng vút vào màn đêm.
Sau những phút đứng lặng, tôi quay bước vào phòng. Buồn nhưng vẫn thấy mình còn may mắn là tấn trò vô liêm sỉ ấy đã kết thúc sớm. Một bài học đầu đời cay đắng nhưng chưa hề muộn.
Thời gian gần đây, cứ tầm chiều muộn, quán tôi phục vụ lại đón một tốp thanh niên ăn mặc rất sành điệu, đi xe máy đẹp, đến quán ngồi nhâm nhi cà phê, có hôm đến tận nửa đêm, khi quán đóng cửa họ mới về. Bưng bê phục vụ bia, nước cho họ, đôi lúc một vài người trong nhóm cũng buông lời trêu ghẹo, bỡn cợt nhưng tôi chỉ cười, không dám đáp trả.
Bẵng đi một thời gian không thấy nhóm khách ấy đến quán, rồi một chiều cuối tuần, cả nhóm lại tụ tập ở cái bàn kê sát biển, gọi đồ uống. Khi đặt ly cà phê cuối cùng lên bàn, bỗng có một bàn tay ấm nóng, giữ tay tôi lại và đặt vào đó một đóa hoa hồng thơm ngát. Tôi lúng túng ngẩng lên nhìn người tặng hoa, lý nhí nói cảm ơn mà không dám cầm. Giọng nói nhẹ nhàng, người thanh niên có mái tóc nhuộm màu hạt dẻ sành điệu, bàn tay lấp lánh nhẫn vàng, ánh mắt nhìn như hút hồn, bảo tôi “đừng ngại cô bé, chỉ là thấy em dễ thương thì anh tặng em bông hoa thôi mà”. Các bạn anh ngồi bên vỗ tay hưởng ứng rào rào khiến tôi vừa vui sướng, vừa ngần ngại.
Đêm một mình trong nhà trọ, mùi hương thoang thoảng từ đóa hoa hồng anh tặng, trái tim tôi như đập lạc nhịp. Không biết có phải đó là tình yêu sét đánh mà nhiều người vẫn hay nhắc đó không, nhưng từ lúc nhận hoa anh tặng, tôi không nguôi nghĩ về anh như một chàng hoàng tử đến từ trong cổ tích.
Liên tiếp những ngày sau, chiều nào anh đến quán cùng nhóm bạn, tôi cũng nhận được từ anh một đóa hồng thơm ngào ngạt. Rồi tôi nhận lời yêu anh mà không cần biết anh ở đâu, anh làm gì. Tôi sống trong tình yêu rực màu hồng ấy được gần một tháng thì đến cuối tuần rồi, anh hẹn đến nhà trọ đưa tôi đi xem phim.
Hồi hộp chờ đợi, cũng đến lúc tôi nghe tiếng xe máy quen thuộc của anh. Vội vàng chạy ra cửa phòng đón anh, chưa kịp chào, anh đã ôm chặt lấy tôi, hôn tới tấp. Vừa ngạc nhiên, vừa ngại vì đang ở ngay trước cửa, tôi chợt nhận thấy có ánh đèn máy ảnh sáng lóa ngay sát bên và nhiều tiếng cười phá lên ầm ĩ. Chưa kịp định thần để hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi nghe tiếng nói quen thuộc của anh, người mà tôi đang yêu thương: “Ê, tụi bay, tao thắng độ rồi đó nha. Cảnh mười mươi trước mắt tụi bây rồi đó”... Sau tiếng nói ấy là tiếng xe máy rồ ga, phóng vút vào màn đêm.
Sau những phút đứng lặng, tôi quay bước vào phòng. Buồn nhưng vẫn thấy mình còn may mắn là tấn trò vô liêm sỉ ấy đã kết thúc sớm. Một bài học đầu đời cay đắng nhưng chưa hề muộn.
Chàng Tây sang Việt Nam quy y cửa Phật
00:22 |Nhà sư Florian tại chùa Định Tâm. Chàng Tây sang Việt Nam quy y cửa PhậtThứ Bảy, ngày 01/03/2014 09:30 AM (GMT+7)Sự kiện: Giới trẻ ngày nayXuất thân trong gia đình theo đạo Thiên chúa giáo, lại sinh sống ở trời Tây nên quyết định quy y cửa Phật tại Việt Nam của một chàng trai mới tuổi đôi mươi tên Flrorian Jung khiến mọi người ngỡ ngàng.
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Vì “duyên” rời xứ, chọn Việt Nam tu hành
Chúng tôi tình cờ gặp Florian tại quán cơm 5.000 Thiện Phước (Q.11) vào một buổi chiều tháng 2, khi anh mang đến một bao gạo 50kg cùng 5 bình dầu ăn. “Tôi là Thích Đồng Hòa, đến từ chùa Định Tâm, có một chút quà nhỏ góp cho những người nghèo”, Florian nói rồi ra về. Hành động này khiến ai cũng ngạc nhiên vì chàng Tây trẻ tuổi, vóc dáng cao to lại khoác áo tu hành và nói tiếng Việt rất sõi.
Sau nhiều lần hẹn, cuối cùng tôi cũng gặp được vị sư thầy Tây đặc biệt sinh năm 1986 này tại chùa Định Tâm (Q.12). Nghe Florian trải lòng mới thấy con đường đến với đạo Phật rồi chọn tu hành đều gói trong một chữ “duyên”.
Florian kể, gia đình anh cũng như hầu hết những người gốc Đức đều theo đạo Thiên Chúa. Thế nhưng, Đạo Phật đã ngấm vào anh khi mới 14 tuổi qua những bài kinh kệ của gia đình nhà hàng xóm – một gia đình Phật tử người Việt Nam.
“Hồi ấy tôi không biết tiếng Việt nhưng vẫn thích nghe tụng kinh và say mê đến lạ! Nên cứ vài ngày, tôi lại theo những người hàng xóm lên chùa Vĩnh Nghiêm tại thành phố Nürnberg, cách quê nhà hơn 200 cây số để nghe giảng pháp”, Florian thích thú nói.
Say mê với Phật pháp Việt Nam nên Florian rất chịu khó học đọc và nói, viết tiếng Việt sõi như người Việt. Những bài pháp thoại tại chùa Vĩnh Nghiêm khi ấy cứ ngấm sâu vào tâm trí của cậu bé người Đức. Rồi thành thói quen, cứ Chủ nhật hàng tuần, Florian Jung lại tới chùa để nghe các sư thầy giảng pháp.
Và khi đến tuổi đẹp nhất của đời một chàng trai - tuổi đôi mươi - Florian quyết định sẽ theo con đường tu hành. Quyết định táo bạo này khiến cả cha mẹ và người em trai bất ngờ. Họ nói với Floria: “Con có thể đi tu nhưng không cần cắt tóc vẫn được mà”. Nhưng Florian vẫn kiên quyết xuống tóc, ăn chay và trở thành nhà sư đầu tiên người Đức.
Con đường đến với đạo Phật rồi chọn tu hành của Florian gói trong một chữ “Duyên”.
Trong những lần theo gia đình hàng xóm sang Việt Nam, Florian thấy Việt Nam thân thiện và yên bình quá nên đã nảy sinh một tình cảm đặc biệt với vùng đất này, nhất là với Sài Gòn. Trở về Đức, anh nhớ Việt Nam da diết và quay lại Sài Gòn lần hai. Và anh cảm thấy một lần nữa được là chính mình.
“Với phương châm sống để yêu thương, tôi quyết định tạm gác mọi thứ tại Đức sang một bên để bắt đầu một cuộc hành trình mới”, Florian nói.
Ước mong được nhập quốc tịch Việt Nam
Với tâm nguyện mang lại tình thương, niềm vui cho các em nhỏ bất hạnh, Florian Jung đã chọn ngôi tịnh xá Bửu Sơn thanh bình với tiếng cười nói vui vẻ, hồn nhiên của những em nhỏ đang được nuôi dưỡng tại đây làm điểm đầu tiên trên bước đường tu tập.
Lúc mới về tịnh xá, ai cũng lạ lẫm với chàng Tây mắt xanh lại đi làm nhà sư. Dần dà, Florian được các em nhỏ gọi một cách thân thương “thầy Tây”. Với một tăng sinh nước ngoài thì việc học Phật pháp bằng tiếng Việt là không hề đơn giản, song Florian tâm niệm: “Thấy gì hay là học. Chỉ cần chịu khó và phát tâm ham học là sẽ tiếp thu kiến thức dễ dàng”.
Đến năm 2013, Florian tới chùa Định Tâm để tiếp tục tu hành. Trong quãng thời gian này, anh thường xuyên tham gia làm từ thiện đến những người nghèo. Florian cũng là người sáng lập ra CLB "Tấm lòng Nhân ái" tại Đức với tâm nguyện được góp phần nào xoa dịu khổ đau cho đồng bào kém may mắn tại Việt Nam. Đó là những trẻ em mồ côi, người già neo đơn, người tàn tật, người bệnh…
Trải qua hơn 10 năm theo đạo Phật và đã về Việt Nam 9 lần, mỗi lần 6 tháng, Flrian có ước nguyện được mang quốc tịch Việt Nam. “Nếu như chọn, tôi sẽ chọn Việt Nam”, Florian quả quyết. Anh cũng hy vọng, khi về nước sẽ đưa Phật giáo tới các bạn trẻ Đức để họ hiểu hơn nữa về Việt Nam và Phật giáo Việt Nam.
Florian cũng cho biết thêm, điều mà anh vui mừng nhất là cho đến bây giờ, gia đình đã hiểu và rất thương anh. “Nhất là mẹ. Từ ngày tôi xuất gia, mẹ cũng chuyển sang ăn chay trường luôn. Cha thì không theo đạo Phật mà chỉ nói: Cha làm việc tốt là được rồi. Họ còn nói có thể sẽ đi du lịch tại Việt

Read more…
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.
Vì “duyên” rời xứ, chọn Việt Nam tu hành
Chúng tôi tình cờ gặp Florian tại quán cơm 5.000 Thiện Phước (Q.11) vào một buổi chiều tháng 2, khi anh mang đến một bao gạo 50kg cùng 5 bình dầu ăn. “Tôi là Thích Đồng Hòa, đến từ chùa Định Tâm, có một chút quà nhỏ góp cho những người nghèo”, Florian nói rồi ra về. Hành động này khiến ai cũng ngạc nhiên vì chàng Tây trẻ tuổi, vóc dáng cao to lại khoác áo tu hành và nói tiếng Việt rất sõi.
Sau nhiều lần hẹn, cuối cùng tôi cũng gặp được vị sư thầy Tây đặc biệt sinh năm 1986 này tại chùa Định Tâm (Q.12). Nghe Florian trải lòng mới thấy con đường đến với đạo Phật rồi chọn tu hành đều gói trong một chữ “duyên”.
Florian kể, gia đình anh cũng như hầu hết những người gốc Đức đều theo đạo Thiên Chúa. Thế nhưng, Đạo Phật đã ngấm vào anh khi mới 14 tuổi qua những bài kinh kệ của gia đình nhà hàng xóm – một gia đình Phật tử người Việt Nam.
“Hồi ấy tôi không biết tiếng Việt nhưng vẫn thích nghe tụng kinh và say mê đến lạ! Nên cứ vài ngày, tôi lại theo những người hàng xóm lên chùa Vĩnh Nghiêm tại thành phố Nürnberg, cách quê nhà hơn 200 cây số để nghe giảng pháp”, Florian thích thú nói.
Say mê với Phật pháp Việt Nam nên Florian rất chịu khó học đọc và nói, viết tiếng Việt sõi như người Việt. Những bài pháp thoại tại chùa Vĩnh Nghiêm khi ấy cứ ngấm sâu vào tâm trí của cậu bé người Đức. Rồi thành thói quen, cứ Chủ nhật hàng tuần, Florian Jung lại tới chùa để nghe các sư thầy giảng pháp.
Và khi đến tuổi đẹp nhất của đời một chàng trai - tuổi đôi mươi - Florian quyết định sẽ theo con đường tu hành. Quyết định táo bạo này khiến cả cha mẹ và người em trai bất ngờ. Họ nói với Floria: “Con có thể đi tu nhưng không cần cắt tóc vẫn được mà”. Nhưng Florian vẫn kiên quyết xuống tóc, ăn chay và trở thành nhà sư đầu tiên người Đức.
Con đường đến với đạo Phật rồi chọn tu hành của Florian gói trong một chữ “Duyên”.
Trong những lần theo gia đình hàng xóm sang Việt Nam, Florian thấy Việt Nam thân thiện và yên bình quá nên đã nảy sinh một tình cảm đặc biệt với vùng đất này, nhất là với Sài Gòn. Trở về Đức, anh nhớ Việt Nam da diết và quay lại Sài Gòn lần hai. Và anh cảm thấy một lần nữa được là chính mình.
“Với phương châm sống để yêu thương, tôi quyết định tạm gác mọi thứ tại Đức sang một bên để bắt đầu một cuộc hành trình mới”, Florian nói.
Ước mong được nhập quốc tịch Việt Nam
Với tâm nguyện mang lại tình thương, niềm vui cho các em nhỏ bất hạnh, Florian Jung đã chọn ngôi tịnh xá Bửu Sơn thanh bình với tiếng cười nói vui vẻ, hồn nhiên của những em nhỏ đang được nuôi dưỡng tại đây làm điểm đầu tiên trên bước đường tu tập.
Lúc mới về tịnh xá, ai cũng lạ lẫm với chàng Tây mắt xanh lại đi làm nhà sư. Dần dà, Florian được các em nhỏ gọi một cách thân thương “thầy Tây”. Với một tăng sinh nước ngoài thì việc học Phật pháp bằng tiếng Việt là không hề đơn giản, song Florian tâm niệm: “Thấy gì hay là học. Chỉ cần chịu khó và phát tâm ham học là sẽ tiếp thu kiến thức dễ dàng”.
Đến năm 2013, Florian tới chùa Định Tâm để tiếp tục tu hành. Trong quãng thời gian này, anh thường xuyên tham gia làm từ thiện đến những người nghèo. Florian cũng là người sáng lập ra CLB "Tấm lòng Nhân ái" tại Đức với tâm nguyện được góp phần nào xoa dịu khổ đau cho đồng bào kém may mắn tại Việt Nam. Đó là những trẻ em mồ côi, người già neo đơn, người tàn tật, người bệnh…
Trải qua hơn 10 năm theo đạo Phật và đã về Việt Nam 9 lần, mỗi lần 6 tháng, Flrian có ước nguyện được mang quốc tịch Việt Nam. “Nếu như chọn, tôi sẽ chọn Việt Nam”, Florian quả quyết. Anh cũng hy vọng, khi về nước sẽ đưa Phật giáo tới các bạn trẻ Đức để họ hiểu hơn nữa về Việt Nam và Phật giáo Việt Nam.
Florian cũng cho biết thêm, điều mà anh vui mừng nhất là cho đến bây giờ, gia đình đã hiểu và rất thương anh. “Nhất là mẹ. Từ ngày tôi xuất gia, mẹ cũng chuyển sang ăn chay trường luôn. Cha thì không theo đạo Phật mà chỉ nói: Cha làm việc tốt là được rồi. Họ còn nói có thể sẽ đi du lịch tại Việt




