Những câu danh ngôn tình yêu hay và ý nghĩa nhất

10:19 |
Tuyển tập những câu danh ngôn tình yêu hay và ý nghĩa nhất

Trước đây mình có viết một bài những câu nói hay về tình yêu bằng tiếng anh. Hôm nay mình sẽ tiếp tục cập nhật những câu danh ngôn hay và ý nghĩa về tình yêu mà mình nghe, gặp, thấy, nhận được trong cuộc sống. Nhưng do kiến thức hạn hẹp nên có lẽ sẽ không bao giờ là đủ cả. Mong được sự chia sẻ và góp ý của các bạn để trang ngày càng phát triển. ^^

1. Loss leaves us empty - but learn not to close your heart and mind in grief. Allow life to replenish you. When sorrow comes it seems impossible - but new joys wait to fill the void.
Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống.\

___Pam Brown___

2. Love begins with a smile, grows with a kiss, and ends with a teardrop.
Tình yêu bắt đầu với nụ cười, lớn lên với nụ hôn, và kết thúc bằng giọt nước mắt.

___Khuyết danh___


3. Tình yêu của các chàng trai không nằm ở trái tim mà nằm ở đôi mắt.



___Shakespear___


4. Chẳng bao giờ xảy ra chuyện ta yêu mà người con gái không hề hay biết – ta tin rằng mình đã tỏ tình một cách rõ ràng bằng một giọng nói, một cái chạm tay.

___Graham Greene___


5. Muốn chinh phục người con gái ấy, bạn hãy làm cho nàng hiểu rằng nàng chẳng phải viên sỏi duy nhất trên
bờ biển.


___Harry Brousteau ___




6. Tình yêu trong xa cách ví như ngọn lửa trong gió. Gió thổi tắt ngọn lửa nhỏ và thổi bùng ngọn lửa lớn.

___Bussy Rebutin ___

7. A million words would not bring you back, I know because I've tried. Neither would a million tears, I know because I've cried.
Một triệu ngôn từ cũng không thể đưa anh quay lại, em biết vì em đã thử. Một triệu giọt nước mắt cũng vậy, em biết vì em đã khóc.


___Khuyết danh___

8. So as of right now, I know what's best for me. And that's to get over him, even though I can't. My life is still lingering over every drop of love he has ever giving me. Even though I may not have always seen that love, I know it was still there, and like a fool, I let go of something so special to me, it was something I never knew I needed. And I had him.. and now as every tear I cry, I watch him slip further and further away from me. And it's my fault. It's my fault I let him make me cry, and its my fault I am dealing with pain and misery. But if this is love... I'd do it all over again.



Vì vậy ngay lúc này, tôi biết điều gì tốt nhất với mình. Và đó là quên đi anh, thậm chí dù tôi không thể. Cuộc sống của tôi vẫn nấn ná trên từng giọt tình yêu mà anh đã cho tôi. Thậm chí dù tôi không phải lúc nào cũng nhìn thấy tình yêu ấy, tôi biết nó ở đó, và giống như một kẻ khờ, tôi buông tay khỏi một thứ đặc biệt với mình đến thế, thứ mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ cần đến. Tôi đã từng có anh... và giờ theo từng giọt lệ rơi, tôi nhìn anh càng lúc càng cách xa. Và đó là lỗi của tôi. Đó là lỗi của tôi khi đã để anh làm tôi khóc, lỗi của tôi mà tôi phải chịu đựng đau khổ lúc này. Nhưng nếu đây là tình yêu... tôi sẵn sàng lặp lại.

___Khuyết danh___



9. Chân lý cuối cùng của ở cuộc đời này là tình yêu có nghĩa là sống và sống là yêu.

___Voltaire ___



nhung cau danh ngon hay ve tinh yeu
10. Được yêu, một sự kiện quan trọng biết bao! Yêu, càng trọng đại hơn nữa! Vì yêu, trái tim trở nên can đảm. Nó chỉ còn toàn những gì thuần khiết, chỉ dựa vào những gì cao thượng và lớn lao.
____Victor Hugo ___


11. Ngôn ngữ của tình yêu nằm trong đôi mắt.

____Phineas Fletcher ____




12. Ái tình không nhìn bằng mắt mà bằng tâm hồn. Vì vậy, nhân loại khắc họa Thần Tình ái có hai cánh nhưng con mắt mù lòa.

____Shakespeare ___




13. Yêu có nghĩa là đối xử với một ai đó tốt hơn tất cả mọi người, tốt hơn với cả chính bản thân mình.


____Mark Boikv ____


14. Whoever said it is better to have loved and lost, then to have never loved at all must have never had their heart broken.Bất cứ ai nói rằng thà yêu và đánh mất tình yêu còn hơn chưa từng yêu lấy một lần, hẳn chưa từng thấy trái tim mình tan vỡ.

___Khuyết danh___
15. Who do you turn to when the only person in the world that can stop you from crying is the one making you cry?
Bạn sẽ phải tìm đến ai khi người duy nhất có thể khiến bạn ngừng rơi lệ lại là người khiến bạn khóc?

___Khuyết danh___


16. I miss you when something really good happens, because you're the one I want to share it with. I miss you when something is troubling me, because you're the one who understands me so well. I miss you when I laugh and cry, because I know that you are the one that makes my laughter grow and tears dissapear. I miss you all the time, but I miss you the most when I lie awake at night, and think of all the wonderful times that we spent with each other.
Em nhớ anh khi điều gì đó thật sự tốt đẹp xảy ra, bởi anh là người em muốn chia sẻ. Em nhớ anh khi điều gì đó làm em sầu não, bởi anh là người rất hiểu em. Em nhớ anh khi em cười và khóc, bởi em biết anh có thể giúp em nhân lên nụ cười vào lau đi nước mắt. Lúc nào em cũng nhớ anh, nhưng em nhớ anh nhất khi em thao thức trong đêm, nghĩ về tất cả những khoảng thời gian tuyệt vời mà chúng ta ở bên nhau.

___Khuyết danh___


17. Some hearts are broken and mended, others are shattered or torn, although it was never intended, for love is eternally sworn, I've cried and prayed and pleaded, for that love to hold its ground. Hope was all I needed, and pain was all I found.
Một vài trái tim được hàn gắn, một vài trái tim nát tan, mặc dù chẳng bao giờ có ai muốn vậy, bởi tình yêu luôn được thề thốt đầu bạc răng long. Tôi đã khóc, và cầu nguyện, và van xin, chỉ mong tình yêu bền vững. Hy vọng là tất cả những gì tôi cần, và đau đớn là tất cả những gì tôi tìm thấy.

___Khuyết danh___


18. Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn thần mặt trời, chẳng có ngọn lửa nào kỳ diệu hơn ngọn lửa tình yêu.


___M.Gorki ___


19. Hãy để cho người chết đi tìm sự bất tử trong danh vọng và những người sống đi tìm sự bất tử trong tình yêu.

___Tagore ___



danh ngon tinh yeu

20. Promise me that's all I want. Just a promise that you will never forget me. Tell me I changed you somehow. Let me know that I had an impact on your life. Promise me that you will always remember me. Losing you was hard enough, but I don't want to live knowing I meant absolutely nothing to you.
Hãy hứa với em, đó là tất cả những gì em muốn. Hãy nói với em rằng em đã thay đổi anh theo một cách nào đó. Hãy nói với em rằng em có ảnh hưởng lên cuộc đời anh. Hãy hứa với em rằng anh sẽ luôn nhớ về em. Mất anh đã đủ khó khăn, nhưng em không muốn sống và nghĩ rằng em chẳng có chút ý nghĩa nào đối với anh.

___Khuyết danh___


21. Thà rằng yêu em mà đau khổ còn hơn cả 1 đời ta không biết em.

___Guilleragues ___


22. Hạnh phúc lớn nhất trên đời này là tin rằng mình được yêu

___Victor Hugo ___


23. Biểu hiện đầu tiên của tình yêu chân thật ở người con trai là sự rụt rè, còn ở người con gái là sự táo bạo

___Victor Hugo ___




24. Cuộc sống thiếu tình yêu không phải là sống mà chỉ là sự tồn tại. Không thể sống thiếu tình yêu vì con người sinh ra có một tâm hồn để mà yêu.

___M.Gorki ___


25. Không có tình yêu vĩnh cửu mà chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu.
Có thể ăn nửa bữa, nửa đêm nhưng không thể đi nửa đường chân lý, yêu bằng nửa trái tim

___W.Goethe___



26. Somehow they mentioned your name, and someone asked me if i knew you. Looking away I thought of all the times we had together, sharing laughter, tears, jokes, and tons more, and then, without explanation you were gone. I looked to where they were waiting for my answer and then I said softly, 'Once... I thought I did.'
Đôi khi họ nhắc tới tên anh, và rồi ai đó hỏi em liệu em biết anh không. Em quay đi, nhớ về tất cả khoảng thời gian chúng ta ở bên nhau, chia sẻ tiếng cười, nước mắt, những câu đùa và vô số nữa, và rồi, anh ra đi không lời giải thích. Em nhìn về nơi họ đang chờ đợi câu trả lời của em và em nói khẽ, 'Đã từng có lúc... tôi nghĩ mình biết.'

___Khuyết danh___


27. One day you'll love me as I loved you, one day you'll think of me as I thought of you, one day you'll cry for me as I cried for you, one day you'll want me.. but I won't want you.
Một ngày anh sẽ yêu em như em yêu anh, một ngày anh sẽ nghĩ về em như em nghĩ về anh, một ngày anh sẽ khóc vì em như em khóc vì anh, một ngày anh sẽ muốn em... nhưng em sẽ không cần anh nữa.

___Khuyết danh___



28. Khi yêu, người ta thấy sự xa cách và thời gian chẳng là gì cả.


___Afred de Musset ___




29. Khi một tâm hồn mở ra để đón tình yêu thì bỗng dưng có hàng ngàn cách để biểu lộ tình yêu ấy.
Khi hai người yêu nhau, họ không nhìn nhau mà họ cùng nhìn về một hướng.

___Saint Exupery ___




30. Đang thật yêu bỗng căm ghét là còn yêu một cách âm thầm tha thiết

___De Saidéry ___


31. Tình yêu nâng cao con người thoát khỏi sự tầm thường.


___Pascal ___




32. Tình yêu là sự rung cảm của một tâm hồn khi gặp một tâm hồn đồng điệu, là sự hòa nhịp của hai trái tim, làm người ta nhìn thấy mọi vật tươi đẹp hơn.

___Nhà tâm lý học ___






33. Chỉ có kẻ nào yêu mà không mong được yêu trả lại, mới chắc chắn là mình thật yêu ai hơn tất cả mà thôi.

___Meilhan ___


34. Tình yêu là một vị thần trẻ con. Hễ khi đã yêu thì dù là bậc thánh cũng biến thành một đứa trẻ con không hơn không kém.


___Khuyết Danh___



35. Sự dối trá sẽ giết chết tình yêu, song chính sự thẳng thắn sẽ giết chết nó trước.

___Hemingway___


36. Yêu có nghĩa là mong sao cho người khác được hạnh phúc; không phải là mong cho mình, mà là mong cho người mình yêu và cố gắng cao nhất để làm được điều đấy.”
___Aristole___



37. Giọt nước mắt đầu tiên của tình yêu giống như hạt kim cương; giọt nước mắt thứ nhì giống như hạt ngọc; giọt nước mắt thứ ba giống như những giọt nước mắt khác, không hơn không kém.

___Achille Poincelot ___


38. Xa cách ngắn ngủi khích động say mê nhưng xa cách lâu dài giết chết say mê


___Charles De Saint___

39. Thật thế, khó tìm ra được một tình yêu hoàn hảo. Để trở thành một người tình, bạn phải có liên tục sự tinh tế của một kẻ rất sáng suốt, sự linh động của một đứa trẻ, tính nhạy cảm của một nghệ sĩ, sự hiểu biết của một triết gia, sự thu nhận của một vị thánh, sự khoan dung của mộ học giả và lòng dũng cảm của một tín đồ.

___Leo Buscaglia ___


40. Tất cả vẻ đẹp của cuộc sống được tạo nên là nhờ vào sức mạnh của tình yêu đối với người phụ nữ

___M.Gorki ___



41. Thường người ta nói mối tình đầu là mối tình đẹp nhất nhưng mối tình cuối cùng mới thực sự là mối tình bất diệt.

___J.Paul Sarte___



42. Ta không yêu một người con gái vì những lời nàng nói. Ta yêu những lời nàng nói vì ta yêu nàng

___A. Maurois___


43. Không gì diễn tả được nỗi đau do cái ghen đem đến cho con tim chưa nói được lời tỏ tình.

___Mme De Lafayette___


44. Lòng ghen có tính cách vừa công bằng vừa hợp lý bởi lẽ nó nhằm gìn giữ cho cái thuộc về ta hoặc cái mà ta tin là của ta.

___La Rochefoucould___


45. “Có một nghịch lí: Hạnh phúc thật sự chỉ đến khi bạn biết mạnh dạn cho đi – chứ ko phải nắm giữ thật chặt.”

___Christopher Hoare___
Read more…

Con đường dài còn ở phía trước

09:22 |
Có một câu nói rất hay: Trên đời này vốn dĩ làm gì có đường cùng, chỉ có những ranh giới, khi bước qua vạch xuất phát này, sẽ đến một chặng đường khác.

Bởi vì dẫu có rơi vào hoàn cảnh bế tắc hay tuyệt vọng, có bị đẩy vào ngõ cụt, chúng ta cũng sẽ có cách thoát được ra. Bởi vì “sông có khúc, người có lúc”, chỉ cần còn sống là còn cách, còn cố gắng là còn đứng được lên. Cứ đi thật vững, phía trước sẽ có đường.

Rất nhiều lần, người ta vẫn phải tự an ủi mình như thế, mỗi khi gặp chướng ngại hay khó khăn, mỗi khi phải đối diện với một vấn đề mà bản thân cảm thấy quá khó để đương đầu. Nhưng rồi trong hoàn cảnh ấy, bắt buộc phải lựa chọn đi tiếp hay bỏ cuộc, đứng lại hay tiến lên.

Mỗi ngày mở mắt dậy là sống, hít thở cũng là sống, yêu ai đó cũng là sống, bước đi thôi cũng là sống. Nhưng nếu cứ mãi đứng yên một chỗ thì còn có thể nhận ra mình đang sống hay không? Huống hồ trong một thế giới với vòng quay chóng mặt, chỉ có thể dũng cảm mà liều mạng lao lên phía trước, chứ tuyệt đối không thể sợ hãi mà lùi lại phía sau.




Có gì đáng sợ đâu em ơi? Trên đời này vốn dĩ làm gì có đường cùng, chỉ có những ranh giới, bước qua vạch xuất phát này, sẽ đến một chặng đường khác. Chỉ cần đi là sẽ tới đích, không phải hay sao?

Đường chẳng phải là cái gì khác, chỉ giống như niềm tin vào cuộc sống, hoặc phương cách đấu tranh cho mục tiêu và ước mơ em chọn lựa. Còn niềm tin là còn đường, còn mục tiêu là còn phương hướng. Đã bao giờ em nghĩ, mình sẽ có tất cả hay chưa?

Ai đó đã nói với em, đất trời dài rộng, các vì sao thì lúc nào cũng tỏa sáng, ngay cả khi mặt trời ló dạng, cứ tỏa sáng suốt như thế dẫu cho ngày đến, bị ánh sáng mặt trời lấn át đi. Cách để chọn đúng đường nhất chỉ có niềm tin và sự kiên nhẫn, chỉ có sự dũng cảm và cố gắng không mệt mỏi.

Than vãn nhiều sẽ càng thấy cuộc đời bi kịch, suy nghĩ tiêu cực sẽ đẩy em vào hố sâu tối tăm nhất của vũ trụ. Em à, còn chần chừ gì nữa mà hãy đứng lên đi!



Phía trước là đường đấy rồi, cứ thoải mái mà tiến lên. Dẫu cho sự chọn lựa nào cũng sẽ khiến em hối hận, bởi vì vốn dĩ cuộc đời đâu thể vẹn toàn. Chọn cái này nhưng sẽ đánh mất cái kia, để rồi đến một lúc nào đó sẽ nghĩ nhiều về cái phần phải nhắm mắt mà bỏ qua trên chặng đường khi đó. Sự tiếc nuối đấy âu cũng là quy luật cuộc đời, cái gì không có được sẽ vĩnh viễn là thứ đáng ao ước nhất.
Con đường của em, em tự chọn, rồi em sẽ phải tự mình đi hết. Và chẳng ai có thể đến gần, đưa tay đỡ cho em khỏi vấp ngã, níu kéo em qua mỗi chỗ chông gai, lo lắng em từng lần hô hấp vì hồi hộp, vì sợ hãi, hay vì tất cả những thứ khác nữa.

Sẽ không đâu, vì họ còn có con đường của mình. Còn em phải theo đó mà lớn lên, mà đối diện, mà biết chịu trách nhiệm về bản thân mình, để rồi sự hối hận đừng theo thời gian mà lớn lên, khi em đã trưởng thành.

Chúng ta vẫn phải đi những con đường phía trước, đôi ba lúc nhắm mắt dũng cảm để liều lĩnh quyết định những chuyện bất ngờ xảy đến, và thi thoảng buồn khổ hay thất vọng vì những gì đang diễn ra.

Nhưng đừng quên bước đi, đừng quên phải tin vào những con đường trước mặt. Cứ đi rồi sẽ đến, bởi vì vạch đích của con người có bao giờ giới hạn đâu?
Read more…

Tình yêu đôi khi chỉ là một cơn gió

08:14 |
Tình yêu - hai tiếng thiêng liêng ấy đôi khi lại chỉ là của một người. Có những câu chuyện bạn không thể kể cho ai, không ai có thể nghe và hiểu được nó cả. Một tình yêu na ná như tình đơn phương.


Và đôi khi bạn chấp nhận cho nó bước qua cuộc đời mình như là một cơn gió vậy. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi mà.

Cô vừa đưa tay vẽ lên mặt kính ướt mưa, vừa thủ thỉ cho anh nghe. Có những khoảng thời gian cô im lặng không nói gì, chỉ nhìn ra bên ngoài đường rồi bất giác đếm những ánh đèn xe lập loè sáng.
- Tình yêu nó có vị gì, anh có biết không?

- Sao em lại hỏi anh như vậy?

- Vì anh đã từng yêu.

Cô vừa đưa tay vẽ lên mặt kính ướt mưa, vừa thủ thỉ cho anh nghe. Có những khoảng thời gian cô im lặng không nói gì, chỉ nhìn ra bên ngoài đường rồi bất giác đếm những ánh đèn xe lập loè sáng. Quả nhiên không hề nghe thấy tiếng còi xe khi bước chân vào quán cafe thân quen này. Hơn một năm nay cô vẫn thường như vậy, ngồi quán quen, lấy điện thoại gọi cho một người quen, gọi một món đồ uống quen mà không cần nhìn menu, nhưng câu chuyện cô và anh trao đổi mỗi lần đều khác nhau. Có lẽ vì vậy mà cô không chán khi nói chuyện với anh và hình như anh cũng vậy.

Thế giới của cô và của anh chưa bao giờ chạm vào nhau, họ chỉ vô tình tạo ra một sợi dây vô hình gắn kết họ lại với nhau. Anh hơn cô nhiều tuổi, anh đã từng có người yêu và hiện giờ vẫn còn độc thân. Cô đang là sinh viên, cô chưa từng có người yêu và hiện giờ cũng đang độc thân. Nhiều lúc cô hỏi đùa anh rằng tại sao hai người họ không trở thành người yêu của nhau, thế có lẽ sẽ thú vị biết mấy. Nhưng sau câu hỏi ấy, cô lại ngăn anh không được trả lời. Vì dù anh trả lời như thế nào đi chăng nữa, cô cũng không muốn nghe, cô chỉ là muốn anh một ngày nào đó tự động nói ra chứ không phải trả lời câu hỏi của cô.



Sài Gòn đẹp nhất về đêm, đặc biệt là những đêm như thế này - trước giáng sinh. Người Sài Gòn đón giáng sinh không cần khăn len, không cần áo ấm, không cần găng tay... Bởi Sài Gòn không có mùa đông.
Cô giật mình rồi mỉm cười khi bản nhạc giáng sinh trong quán vang lên. Anh có việc bận phải ra ngoài nên anh hẹn sẽ gọi lại cho cô khi trở về. Cô đặt điện thoại lên bàn, tự mỉm cười cho sự chờ đợi của mình. Lắc đầu, cô cố gắng đẩy hết những ảo tưởng khó thành hiện thực đang cám dỗ mình.

Ngồi một mình không buồn sao?

Một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau lưng cô. Cô nhận ra là ai và không quay lại.

- Sao cậu biết mình ở đây?

- Mình hiểu cậu quá mà, ngoài nơi này ra thì cậu có còn cái xó xỉnh nào mà rúc vào đâu.

- Này, ăn nói cho cẩn thận nha, mình xử đẹp bây giờ!

- Cứ tự nhiên!

Nguyên kéo ghế ngồi xuống, cậu nhắm mắt, đưa khuôn mặt về phía Kim. Kim giật mình, ngửa người ra sau. Nhưng chỉ sau vài tích tắc, Kim nhanh gọn tóm lấy hai tai của Nguyên, kéo vừa phải.

- Này thì thách.

- Á á đau đau, bỏ tay ra nào.

- Chừa chưa?

- Trong tình huống này có đứa nào ngu đến mức trả lời chưa không? Cậu hỏi thừa.

Kim buông tay, cười đầy mãn nguyện.

Giữa đất Sài Gòn này, đêm sẽ chẳng bao giờ cô đơn nếu ta có một ai đó ngồi cùng, dù không nói gì cả, nhưng sẽ ấm áp hơn. Với Kim, Nguyên như một món quà bí mật. Vì không một ai biết hai người thân thiết với nhau. Trên lớp sẽ không bao giờ ngồi cùng nhau, nói chuyện với nhau rất ít và hiển nhiên, đó là giao kèo của hai đứa – người bí mật. Chỉ đêm đến, người bí mật mới xuất hiện và tìm đến nhau, ngồi với nhau ở một nơi mà khả năng xuất hiện người quen ít nhất có thể.

Thỉnh thoảng Kim vẫn thắc mắc rằng tại sao những người hợp nhau đến như vậy lại không thể trở thành người yêu, trong khi đó lại cứ chờ đợi, hy vọng vào một thứ tình cảm xa vời, đoán trước là không có kết quả gì. Tình yêu thật kỳ lạ. Giống như câu chuyện của Kim bây giờ, rõ ràng người giúp đỡ và ở bên cạnh cô là Nguyên chứ không phải người con trai cách xa cô hàng ngàn cây số, chỉ có thể cho cô nghe thấy giọng nói ấm áp, ngoài ra, lúc cô đau buồn, cần người giúp đỡ, anh lại không thể đến bên. Trên đời này vốn có những điều nghịch lý luôn xảy ra, dù muốn hay không thì Nguyên cũng không thể đánh lừa cảm xúc của mình, rằng cô muốn ở bên người con trai kia chứ không phải bất kỳ ai khác đang tồn tại ngay bên cạnh cô.

10 giờ đêm, Kim và Nguyên rời khỏi quán. Vẫn như thường lệ, Nguyên sẽ đưa Kim về tận phòng trọ rồi sau đó mới quay về, dù cả hai ngược đường. Họ đã từng giao kèo với nhau rằng cho đến lúc một trong hai người có người yêu thì họ sẽ cùng nhau làm những điều mà sau này sẽ làm cho người mình yêu. Chẳng hạn như Nguyên muốn sau này đưa bạn gái đi đến nơi – về đến chốn, muốn tặng hoa và quà vào những ngày đặc biệt, muốn hát cho cô gái của cậu nghe mỗi khi cô ấy buồn.



Thế nên cậu đã thực hiện những điều đó với Kim. Còn Kim, cô muốn sau này có người yêu sẽ nấu cơm cho anh ăn, tự tay làm những món đồ handmade như gối, cốc nước… để tặng anh, và cô đã làm như vậy với Nguyên. Dĩ nhiên, có những giới hạn được đặt ra giữa hai người họ, giới hạn quan trọng nhất đó là không trở thành người yêu của nhau, bởi như vậy sẽ đánh mất nhau nếu chia tay. Giao kèo đơn giản thế thôi, và Kim tin mình sẽ thực hiện tốt, vì trong trái tim cô giờ đây chỉ có anh.

- Kim! Cho mình mượn tay. – Nguyên bỗng nhiên dừng lại, quay sang yêu cầu nghiêm túc.

- Làm gì?

- Mình lại có thêm một điều muốn thực hiện với bạn gái tương lai. Giờ phải tập luyện trước.


Kim chưa hiểu lắm, nhưng cô cũng đưa tay ra. Nguyên đứng im một hồi nhìn vào bàn tay của Kim, rồi nhanh chóng đưa tay nắm lấy tay Kim, Kim giật mình theo phản xạ rút tay lại.

- Sao thế?

- Sao cái gì mà sao, tại sao lại nắm tay mình?

- Vì mình muốn nắm tay bạn gái tương lai, giờ chưa có nên phải nhờ cậu vậy. – Nguyên cười mỉm dễ thương, ánh mắt như van xin. – Làm ơn đi mà…

- Cậu lạm dụng mình quá rồi đấy nhé! Thế sau này có đòi ôm hay hôn mình không? – Kim thẳng thừng hỏi, vẻ vừa đùa vừa thật.

- À không, chỉ nắm tay thôi. Mình muốn dành nụ hôn đầu cho người mình yêu cơ. Mà cậu cũng phải giữ gìn đi chứ, con gái con đứa gì mà cứ nói chuyện ôm hôn như không có gì.

- Ơ, thì mỗi với cậu mình mới hỏi thế chứ, bản cô nương đây cũng ngoan hiền lắm chứ bộ, còn chưa nắm tay ai đâu đấy!

- Nói nhiều quá! Đi thôi!

Nguyên xua tay rồi nắm tay Kim kéo đi không thương tiếc. Vì với người bí mật thì những điều này cũng trở thành bí mật nên Kim không phản đối, hơn nữa không yêu thì nắm tay cũng đâu có cảm xúc gì. Quả đúng thật, Nguyên nắm chắc tay Kim, nhưng cô chỉ có cảm giác như đang nắm quai túi xách hoặc một món đồ gì đó trong tay. Rồi cô lại tự hỏi, nếu chàng trai đang nắm tay cô là anh, liệu trái tim cô có thổn thức?



Anh gọi điện cho Kim, anh nói sẽ bay vào Sài Gòn vào lễ giáng sinh năm nay, anh muốn thăm một người mà anh nhớ. Kim bỗng cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn bao giờ hết, mặt nóng ran. Vì anh chưa bao giờ nói ở trong này anh có quen ai khác ngoài Kim nên cô cứ đinh ninh người anh đang nói là mình, nhưng cho đến khi anh ngập ngừng kể với cô câu chuyện cô chưa từng biết thì Kim chỉ muốn òa khóc.

“Đó là người anh đã từng yêu, giờ đây anh vẫn yêu cô ấy. Bọn anh chia tay vì khoảng cách địa lý, nhưng giờ anh có đủ can đảm để gặp cô ấy rồi. Anh cũng muốn gặp em, muốn biết người em gái đã chia sẻ với anh biết bao niềm vui nỗi buồn có khác với những gì anh tưởng tượng hay không…”

Kim đã im lặng, nói đúng hơn là cô chết lặng vì có thứ gì đó đã vỡ tan. Có lẽ là niềm hy vọng, sự chờ mong và cả ảo tưởng trong cô đã vỡ ra, lăn lóc ở khắp nơi trên đường tình, muốn nhặt lại cũng không thể, vì giờ đây mắt cô đang nhòa đi vì thứ nước mằn mặn.

Kim nhắn tin cho Nguyên hẹn cậu ra bờ sông quen thuộc. Trước khi Nguyên có mặt, Kim đã tự nhủ sẽ không khóc nữa, vì trước đó cô đã khóc nhiều rồi, giờ cô chỉ đang cần một bờ vai để dựa vào cho vơi đi mệt mỏi vì những ảo tưởng trong thời gian qua của mình.



Nguyên đến nơi, trời tối nên cậu không thể nhìn thấy cặp mắt sưng húp vì khóc của Kim. Bờ sông lặng gió, nhưng lục bình vẫn cứ trôi như việc vốn dĩ nó phải thế, dù không có gió, lục bình vẫn có nước. Ai cũng nghĩ gió sẽ đưa lục bình đi, vậy mà sự thật là chính nước mới là nguyên nhân. Giờ phút này Kim cảm thấy mình giống như đám lục bình phụ thuộc kia, mong chờ gió là anh, nhưng lại lợi dụng nước là Nguyên để trôi đến nơi muốn đến.

- Sao hôm nay lại muốn ra đây?

- Không có gì, chỉ là nghĩ ra muốn được dựa vào vai người yêu tương lai nên gọi cậu ra để tập luyện trước.

- Giọng cậu sao thế? Ốm à? Hay là khóc?

- Không sao cả. Ngồi xuống và im lặng, chỉ cần cho mình mượn vai để dựa là được.


Nguyên làm theo lời Kim, cậu không nói thêm tiếng nào nữa, nhưng Kim thì lại nghe rất rõ tiếng trái tim cậu đang đập, nghe cả tiếng ký ức ùa về, chúng dồn dập đến mức Kim như đang bị ép vào góc tường đến nghẹt thở. Rồi một tiếng nấc, hai tiếng nấc, nhiều tiếng nấc khác phát ra, Kim òa khóc.

Tưởng Nguyên sẽ cuống cuồng lên hỏi lý do, nhưng cậu lại vẫn ngồi yên, im lặng.

- Ôm mình được không? – Kim nói trong sự nghẹn ngào. Giờ phút này cô muốn được ở bên mẹ để nằm trong lòng mẹ, nhưng giờ cô đủ khôn lớn để hiểu rằng mẹ sẽ buồn thế nào nếu nhìn thấy cô khóc. Bây giờ cô cần một cái ôm, của ai cũng được.

Nguyên nhẹ nhàng quay sang, vòng tay ôm Kim, bàn tay cậu đặt lên lưng cô vỗ về. Rất lâu sau, Kim mới thôi khóc khi nhận ra chiếc áo sơ mi của Nguyên đã dính đầy cả nước mắt và nước mũi của cô. Mọi thứ lại trở về trạng thái yên lặng.

- Giờ kể mình nghe có chuyện gì nào? – Nguyên quay sang nhìn Kim.


- Cậu chưa yêu phải không? Thế thì cậu không hiểu cảm giác của mình lúc này đâu. – Kim nhìn vô thức trong đêm đen, giọng nói đã không còn nước mắt.

- Đúng, mình không biết cậu đang đau như thế nào, nhưng ai nói với cậu mình chưa yêu? Chỉ là vì mình chưa nói với người ấy biết tình cảm của mình thôi, và người ta cũng quá ngốc nên không thể nhận ra tình cảm của mình.

Cậu đang nói gì thế? Giờ mình không đủ tỉnh táo để suy luận những câu nói khó hiểu của cậu đâu.

- Rồi cậu sẽ hiểu thôi. Nhưng cậu đừng có trở thành một đứa mít ướt chỉ vì chuyện tình cảm vớ vẩn của cậu, cái chuyện mà không thể kể ra thì có gì đáng để khóc cơ chứ.

Kim cố gắng trợn tròn mắt nhìn cậu bạn. Nguyên nói đúng, chuyện của cô thậm chí chỉ là chuyện của một người, chỉ mình cô cảm nhận rồi ngộ nhận, anh cũng chưa bao giờ nói yêu cô.

Kim nhắm mắt lại để ép cho giọt nước mắt đang ngân ngấn phải trào ra ngoài. Lục bình không có gió vẫn sống được nếu có nước. Cô cũng thế, anh không thuộc về cô nên có chờ mong cũng thành vô vọng. Tình yêu ư?

Đôi khi nó chỉ là chuyện của một người thôi, chuyện không thể kể cho ai nghe từ lúc nó bắt đầu cho đến khi nó kết thúc. Nó na ná tình đơn phương, mà cũng không hẳn là đơn phương. Chấp nhận nó như một cơn gió ngang qua cuộc đời, mọi thứ rồi cũng sẽ ổn cả thôi.

Nghiêng đầu dựa vào vai Nguyên, Kim mỉm cười nhẹ. Bỗng cô thấy lòng nhẹ tênh.
Read more…

Khi trái tim loạn nhịp

11:59 |
Người ta nói em không nên yêu anh, không nên mù quáng tin yêu và chờ đợi.
Người ta nói em khờ khạo, luôn lý tưởng hóa tình yêu và tô màu hồng cho cuộc sống,
Người ta nói vì còn nhiều chông chênh vấp ngã nên cuộc đời này không bằng phẳng.
Người ta khuyên em, nếu có thể, đừng yêu để rồi đau thương. Nếu có thể, đừng đánh đổi thanh xuân bằng muôn ngàn lần chờ đợi một chuyện tình không hồi kết.
Em biết trách ai bây giờ đây anh nhỉ? Một người em yêu, một người làm tim em rung động, có lỗi gì đâu?
Thôi thì, trách trái tim em đã dại khờ lạc nhịp!
Em yêu anh giản đơn bởi một tình yêu đầu đời không nhiều va vấp. Em cũng chưa có nhiều trải nghiệm, nên thứ tình yêu đó sáng trong, ít xước.
Em tin anh thứ niềm tin ngọt lành ít bị lung lay. Vì trong em anh là người quan trọng, đặc biệt quan trọng, nên sẽ không lay chuyển bởi những lời tác động nào khác cả.
Lý lẽ của con tim là một thứ lý lẽ cứng đầu và bướng bỉnh. Anh biết đấy, chúng ta không thể nhủ lòng mình yêu thương một người nào đó chỉ vì họ tốt đẹp, chỉ vì họ phù hợp hay xứng đáng. Chúng ta cố gò mình trao đi yêu thương vội vã, cuối cùng trái tim lại buốt đau. Cũng đôi lần em thầm trách trái tim mình, sao phản chủ, sao lại đập nhanh và mạnh mỗi lần thấy anh, lại đau nhói mỗi lần anh sơ ý, lại hẫng hụt khi nhìn thấy anh vui đùa cùng một cô gái khác. Nhưng em thừa biết, con tim em dẫu dại khờ hơn thế, dẫu đớn đau nhiều hơn thế, nó vẫn chỉ lựa chọn yêu thương anh, để rồi mong chờ anh bước vào đó mà thôi!
Ừ thì, em không biết làm sao để thôi nhớ nhung, thôi hy vọng…
Ừ thì, em cứ để trái tim lạc nhịp một quãng đủ lâu…
Tuổi trẻ của em đã tìm thấy anh và vì thế mà xoay chiều chuyển hướng, em cũng nguyện để tim mình được thương yêu anh, một tình yêu buộc chặt!
Em không trách anh đâu, người tình hờ hững!
Em chỉ trách mình, tự trách tim mình đã khờ khạo quá thôi!
Read more…

Nơi nhớ thương đong đầy

11:55 |
Cứ ngỡ ngày mình tự chọn lấy kết cục buông tay, cũng là lúc bước qua yêu thương với đôi mắt ráo hoảnh và trái tim không hề gợn sóng. Những ký ức xưa cũ kia sẽ vĩnh viễn ở lại sau lưng dưới lớp bụi mà thời gian phong ấn. Ta chọn rời đi, không một cái ngoái đầu…

Đã dũng cảm từ bỏ hay can đảm rời tay, đã thôi những ngày khư khư giữ những điều cố chấp, đã đổi lấy an yên bằng cái đành lòng dằn đi nuối tiếc. Nhưng sao đường một chiều vẫn thấy lòng mình mắc kẹt? Xuôi thì nhớ, ngược lại thấy thương.

Chúng ta lao vào tình yêu bằng bất chấp, và đánh cược cả những nhiệt huyết xuân xanh. Định mệnh xô đẩy hai người lạ tìm đến nhau, rồi sau những thiết tha xen lẫn xót xa, sau những tháng ngày rộng dài kề cạnh, trái tim xê dịch không còn muốn nằm yên như ngày cũ, ta bước ra cuộc tình với ý niệm kẻ còn lại rồi cũng lần nữa trở thành người dưng.

Thời gian xoay vần mọi thứ đến đắng cay, để khi giật mình nhận ra mới thấy những thứ mình tự tay buông lại là những điều ngày xưa không muốn mất. Những ngọt ngào hóa thành chua chát, những thân quen hóa khách đường xa giữa đường.




Những người nói tình yêu là thứ cầm lên được thì cũng đặt xuống được, hoặc là chưa yêu bao giờ, hoặc là lâu lắm rồi chưa được ai yêu. Vì chỉ khi đang đau đáu về những nhớ thương, ta mới hiểu, tình yêu ấy, nó là thứ xúc cảm lạ kỳ có thể khiến người ta nghiện chỉ vì một cái sẩy chân. Ngã vào để yêu nhau thì dễ, nhưng lúc bước ra rồi, ai cũng trống hoác những mảng lòng dai dẳng buồn đau.

Trái tim luộm thuộm những nhớ và thương, hai con người vẫn lỳ lợm hoài mong dù lý trí đã ngẩng cao đầu dằn lòng dứt bỏ. Hóa ra, dù can tâm từ bỏ người hay khổ đau khi bị người phụ bạc, thì nỗi buồn đều sòng – phẳng – chia – đôi.

Quanh quẩn trong những ngày kim đồng hồ đi ngược về phía hôm qua, mới thấy yêu thương là thứ mỏng manh nhưng lại khiến ta nặng lòng hơn tất thảy. Muốn thoát ra và gột sạch, hoặc ta cần thời gian, hoặc ta cần một lần nữa lại yêu.

Định mệnh vốn là kẻ ham chơi, thi thoảng lại đưa ta ra làm trò trêu chọc. Nó vẽ ra cái vòng tròn bế tắc, đẩy ta vào và hê hả nhìn duyên phận con người xoay quanh. Để rồi khi ngẩng cao đầu ngỡ lòng nguội lạnh và không dễ cho phép ai đó khiến mình tổn thương, cũng chính là lúc tự mình đang rơi vào những ngày trái tim không muốn thở. Khi xuôi thương, ngược nhớ, ngã vào đâu cũng đau đến nát lòng!
Read more…

Chỉ một chút "say nắng"

11:41 |
Anh à, em nhận ra rằng tình cảm của chúng ta thực sự chưa đủ lớn, có lẽ đó chỉ là phút say nắng nhè nhẹ mà chúng ta sẽ nhanh chóng lãng quên nhau thôi.

Mối tình đầu!


Người ta nói mối tình đầu sẽ khó ở bên nhau, nhưng bên nhau rồi mới nhận ra không phải tình yêu thì đó mới là sai lầm đáng tiếc nhất. Em từng nghĩ, từng ảo tưởng về anh như mối tình đầu của em. Vì anh là người con trai đầu tiên khiến trái tim em đập nhanh hơn một nhịp. Vì anh nắm tay em đi qua đoạn đường, nơi dòng người tấp nập.

Khi biết mình là con ngốc!


Vì em ngồi sau xe anh, chỉ muốn được ôm tấm lưng ấm áp của anh. Em cũng đã đau khổ khi cho rằng tình yêu đầu của em là đơn phương và không được anh đáp lại. Anh nói với em, cái nắm tay, cái ôm hay kể cả cái hôn ngọt ngào nhất anh đều đã trải qua nhiều lần, đến mức anh không nhớ nổi cô gái nào mới thật sự khiến trái tim anh rung động. Giây phút ấy em chỉ biết cười trừ, cười chính bản thân mình vì đã trở thành con ngốc trong mắt anh.



Không có được tình yêu, em mất cả một người bạn. Em đã hiểu vì sao người ta thường nói khi yêu, sau chia tay không thể làm bạn. Chúng ta chưa phải người yêu và cũng chẳng có cuộc chia tay nào diễn ra, cảm xúc về anh trong khoảnh khắc lại khiến em khó khăn để sống cuộc sống bình thường như trước, khi mà em chưa nói lời yêu anh và anh chưa từ chối tình cảm của em.

Bơ vơ!


Lời từ chối ngọt ngào của anh càng khiến một cô nàng ma kết như em bị tổn thương. Anh cảm ơn em vì đã yêu anh, vì cho anh biết có người vẫn coi anh là quan trọng, nhưng biết đâu một ngày nào đó em nhận ra chỉ là đang cảm nắng anh thôi, như vậy sẽ bất công cho em, vì dù sao cũng là mối tình đầu.

Và bỏ rơi!


Anh nói như thế, còn em khăng khăng khẳng định không phải cảm nắng mà em đã yêu anh thật lòng.
Anh im lặng. Một thời gian sau em cũng im lặng.

Em không biết khoảng thời gian ấy anh đã sống ra sao, nhưng em đã buồn, đã khóc, cũng đã tức giận vì anh từ chối em. Rồi khi đã trải qua các cảm xúc ấy, em trở nên hời hợt. Không gặp anh, em thấy bình thường, không nói chuyện với anh, em vẫn ổn. Thậm chí em còn quý trọng bản thân mình hơn trước, và tự hứa sẽ không để lãng phí lời yêu thương thêm một lần nào nữa.
Vậy đấy, em đã chấp nhận buông tay.

Giờ đây, khi làn sóng cảm xúc trong em lặng xuống, khi em nhìn nhiều chàng trai khác và rung động, khi em nghĩ về anh khiến em không còn thấy nhớ... em mới nhận ra sự thật là em chưa bao giờ thật sự yêu anh mà chỉ là đã từng cảm nắng - như lời anh nói.

Cảm ơn anh vì đã hiểu một trái tim còn non nớt, với những thứ cảm xúc ngộ nhận của em.
Read more…

Hãy học cách níu kéo tình yêu

11:37 |
Thật kỳ lạ, khi anh biết phải buông tay em ra nhưng trái tim vẫn vướng lại muốn ở cạnh em. Thật kỳ lạ, khi anh biết phải để em đi, nhưng làm thế nào đây? Anh vốn dĩ chẳng thể nhìn em dời bước. Lý trí gào thét bắt anh phải từ bỏ còn trái tim anh lại đau đớn từng cơn. Có thể nói cho anh biết được không em, anh giờ đây phải làm gì?

Anh biết mình không phải là đứa trẻ, không thể cứ khăng khăng đòi giữ lấy em không buông. Mọi thứ cứ rối tung trong đầu khiến anh nghẹt thở, em à, phải làm sao khi anh không thể để em đi?

Xin lỗi em, vì anh yêu em. Xin lỗi em, vì tình yêu của anh quá lớn, nó lớn đến nỗi giày vò anh mỗi ngày. Em, có thể cho anh được níu tay em kéo lại lần cuối được hay không? Anh sẽ cố ngăn cho nước mắt không rơi, cũng ngăn cho bản thân mình không ôm chặt lấy em chẳng rời. Đến giờ phút cuối cùng, tại sao anh lại cảm thấy mình quá vô dụng?

Xin lỗi em, anh vẫn còn yêu em thế này, cũng không làm cách nào để quên em hoàn toàn như lẽ phải thế. Nhưng, phải làm thế nào khi nỗi nhớ em vẫn mãi không nguôi? Biết là đã chấm dứt, vậy mà không thể ngăn chính mình dừng lại, anh biết mình hèn nhát, nhưng chỉ lần cuối này thôi, cho anh níu em lại lần cuối này nữa thôi.



Giá như có ai dạy anh làm thế nào để nhanh chóng quên một người? Để anh không phải khổ sở tỏ ra mình sống vẫn tốt, để anh không phải canh cánh mãi không nguôi khi nhớ về ký ức của chúng ta. Tại sao em tàn nhẫn được, còn anh có học cách nào cũng không thể?
Người ta vẫn nói rằng, phải học cách lãng quên thì mới có thể mạnh mẽ, hà tất anh cứ phải dõi theo một người đã không còn ở lại bên cạnh mình nữa. Nhưng không phải đâu em à, chỉ khi nào trải qua mới hiểu được sâu sắc, có những lúc trái tim mình không chịu sự điều khiến của chính mình đâu em.

Anh nghĩ, rồi có một ngày anh cũng sẽ quên được em thôi, và sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, với một cô gái khác, lại là một cô gái mà anh yêu, như đang yêu em bây giờ. Con người không thể sống cô độc quá lâu, cũng không thể chờ đợi ai đó một cách vô vọng.

Rồi anh sẽ gặp được một người khác khiến anh rung động, yêu thương cô ấy, cùng cô ấy kết hôn, sinh con và sống với nhau đến già. Hoặc cũng có thể anh sẽ phải trải qua một vài mối tình dở dang nữa thì mới có thể gặp được hạnh phúc viên mãn. Nhưng, ngay lúc này đây, tận sâu trong thâm tâm, anh vẫn muốn níu giữ em lại mặc dù biết điều đó là không thể.

Anh biết, giữa chúng ta đã chẳng còn gì nữa, điều gì đã qua là không thể kéo về. Bất chợt anh có suy nghĩ rằng, nếu chúng ta chịu hạ mình một lần níu để kéo nhau trước khi mối quan hệ này tan vỡ, có thể mọi chuyện sẽ khác đi.

Nhưng rồi anh lại tự giễu bản thân mình, ở đời này, có việc gì ở tương lai mà có thể đoán trước được. Khi ấy, chúng ta chỉ là những người trẻ, chưa biết cách làm thế nào để yêu thương người khác với cái tôi quá lớn của mình.
Read more…