{Truyện cười} Anh của ngày hôm qua
19:37 |Ngày ấy, thấy anh lớn rồi mà suốt ngày lêu lổng, ham ngủ, ham chơi, lười làm, bố mẹ trót quát mắng anh hơi nặng lời, vì thực lòng họ mong anh tu tỉnh.
Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về…

Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò…
Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp coni! Con chả có xu nào!”.
Theo Võ Tòng Đánh Mèo (Khám phá)
Read more…
Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về…

Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò…
Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp coni! Con chả có xu nào!”.
Theo Võ Tòng Đánh Mèo (Khám phá)
Cô và Anh ai khốn nạn hơn ai ?
01:22 |Gần 2 tuần trôi qua kể từ ngày câu chuyện đầy bi kịch đó xảy ra với Hiền. Cô vẫn chờ đợi, chờ đợi một lời nói từ Lê. Nhưng anh vẫn im lặng. Sự im lặng đến đáng sợ. Có lẽ, mọi việc đã chấm dứt. Ở đời, đâu phải sai lầm nào cũng có thể được tha thứ…
Hiền cầm tờ đơn xin thôi việc, cố hít thở thật sâu và bước ra khỏi nhà. Hiền tới công ty để đưa đơn thôi việc. Dù cho Lê có tha thứ hay không thì việc tồn tại ở nơi này cũng là điều không thể với Hiền được nữa. Cô đã tạo ra những thứ mà người ngoài khinh bỉ cô. Vì vậy, chỉ có ra đi Hiền mới giũ bỏ được phần đời này.
Khi Hiền đặt lên bàn tờ đơn xin thôi việc, gã giám đốc ngẩng đầu lên nhìn cô rồi cười lớn. Hắn ta đứng dậy bước lại gần phía Hiền. Hắn vỗ vào mông cô. Cô phản ứng dữ dội, ném về phía hắn ta một cái nhìn hận thù.
- “Vì thằng nghèo kiết xác đó mà em phải thế này ư? Hiền của anh ngày xưa đâu mất rồi?”.
Hiền biết những lời mai mỉa đó chắc chắn sẽ được nói ra nhưng cô vẫn im lặng. Đôi mắt cô nhìn về một phía ở góc phòng. Cái nhìn vô định vì giờ đây cô không biết phải đối diện với gã đàn ông mà cô từng lên giường với hắn không biết bao lần này như thế nào. Trong Hiền chỉ còn sự tủi nhục, ê chề.
Hiền là một cô gái đẹp và vì thế, khi còn là cô sinh viên năm thứ 3, Hiền đã may mắn được nhận vào làm thêm ở công ty này. Thực tế, chuyên môn của cô không giỏi tới mức ấy nhưng nhan sắc của cô lại là tấm vé thông hành giúp cô có được một vị trí “trợ lí” ngồi ngay bên cạnh sếp. Bản thân Hiền cũng không lấy làm lạ vì điều đó. Cô hiểu được những lời thế của mình vì vậy mà phát huy tốt đa chúng. Hiền thường xuyên mặc những chiếc váy ngắn mát mẻ, những bộ đồ mà nhìn vào chắc chắn gã giám đốc sẽ nổi cơn thèm muốn. Vậy là sau gần 1 tháng làm việc, Hiền lên giường với giám đốc với tư cách người tình. Cùng với đó, cô nhận về những thứ mà thời sinh viên cô sẽ mãi mãi chỉ ước ao.
Cả công ty này đều biết chuyện Hiền là bồ nhí của giám đốc. Điều đó không có gì lạ bởi chuyện lộ liễu đến như vậy làm sao qua mắt mọi người. Ban đầu Hiền còn thấy ngại, nhưng rồi dần dần, đồng tiền cho cô sự gan lì. Cô cảm thấy tự hào về bản thân mình . Cô quy kết cho những lời xầm xì sau lưng cô là: “Ganh tị”. Chỉ cần có tiền, đời sống được sung sướng đó đã là hạnh phúc nhất rồi.
Hiền chưa từng nghĩ tới tình yêu thực sự. Hiền chỉ tính đơn giản là cặp với tay giám đốc vài năm. Sau này khi có tiền, chắc chắn có ối gã đàn ông sẽ tìm đến. Cuộc đời chỉ cần thế thôi.
Nhưng kịch bản cuộc đời Hiền rẽ sang một hướng khác khi cô gặp Tuấn. Đó là lần đầu tiên Hiền bắt đầu thấy run sợ về quá khứ của mình. Đó cũng là lần đầu tiên Hiền mơ về một mái ấm gia đình có tình yêu. Cô kiệt quệ trên con đường cố che lấp đi quãng đời đen tối của mình.
Tuấn là một chàng trai nghèo, kém Hiền 1 tuổi. Quê Tuấn ở xa và anh cũng mới vào đây làm việc được vài tháng. Sự dịu dàng, ân tình của Tuấn làm Hiền cảm động. So với gã giám đốc lúc nào cũng chỉ vồ vào người cô vì ham muốn, Tuấn mang tới cho Hiền cảm giác gọi là tình yêu. Có lẽ vì thế mà kể từ khi gặp Tuấn, Hiền đã thay đổi cách nhìn nhận về cuộc sống này.
Có tình cảm với Tuấn, Hiền cảm thấy sợ mỗi lần tới công ty. Cô sợ ở đâu đó sẽ có những làm bàn tán. Họ sẽ nói với Tuấn về việc cô cặp với giám đốc để có được những gì ngày hôm nay. Lúc đó, Tuấn sẽ nghĩ gì về Hiền. Nhưng thật kì lạ, Tuấn luôn bình thản để yêu Hiền mặc dù cô tin rằng những lời cảnh báo anh từ mọi người xung quanh không thể không có. Điều đó càng làm Hiền tin vào tình yêu mãnh liệt mà Tuấn dành cho cô. Có thể, anh biết mọi chuyện nhưng anh không bận tâm tới điều đó.
Chính vì tình cảm của Tuấn dành cho Hiền như vậy nên bất cứ khi nào Tuấn có gì khó khăn Hiền đều lăn xả giúp. Hiền nói với Tuấn rằng hãy cố gắng giữ bí mật tình cảm này, hạn chế công khai ở chỗ làm vì không hay và Tuấn đồng ý. Nhưng thực chất của việc đó là để tránh mọi người có cơ hội nói rõ mọi việc với Tuấn. Hơn nữa, Hiền cũng cần phải giấu tay giám đốc cho tới khi nào cô có thể dứt bỏ hắn ta.
Yêu Tuấn, Hiền phải vất vả rất nhiều. Tuấn cần gì cô cũng chu cấp. Thậm chí nhiều khi Tuấn cần một khoản tiền lớn, không còn cách nào khác Hiền đành lên giường với tay giám đốc để hi vọng moi được tiền giúp Tuấn. Cũng chính vì lí do đó mà nhiều lần Hiền định nghỉ việc nhưng không được. Mọi thứ cứ bộn bề lên khi mà Tuấn luôn cần tiền. Nhưng vì yêu, lại nghĩ đời mình dù sao cũng vậy rồi nên Hiền không quản ngại điều gì. Hiền cố gắng bằng mọi giá đáp ứng nhu cầu của Tuấn, đợi tích cóp một khoản tiền rồi sẽ chấm dứt tất cả. Hiền nghĩ rằng mình làm như vậy sẽ giúp Tuấn yêu mình hơn và khi sự thật này có công khai thì Tuấn cũng chấp nhận tha thứ cho cô.
Rồi Hiền có bầu. Đó là đứa con mà cô yêu thương vì đấy là kết tinh tình yêu mà cô dành cho Tuấn. Cô quyết định chấm dứt tất cả với tay giám đốc. Vừa nghe Hiền nói muốn nghỉ việc và dừng lại tại đây, hắn đã cười sằng sạc: “Cô tưởng tay Tuấn đó sẽ cưới cô chắc? Ngớ ngẩn đến thế là cùng. Cô tưởng nó không biết gì về tôi với cô chắc? Nó là thằng đàn ông, cũng không ngu nên dĩ nhiên nó biết, chỉ có điều, nó im lặng vì tiền mà cô cung phụng nó thôi. Cô tưởng nó tốt, nhưng thực tế nó còn khốn nạn hơn tôi. Tôi ngủ với cô nhưng tôi cho cô tiền, còn nó ngủ với cô nó vòi tiền. Ai đểu hơn chắc cô tự biết”.
Hiền không tin vào tai mình. Hiền khóc nhưng cô tin rằng đó là do tay giám đốc ghen tức nên nói vậy mà thôi. Tuấn mà cô yêu thương nhất định không phải là người như thế. Hoặc giả nếu anh có biết thì anh cũng coi như không là vì anh yêu cô chứ không phải lợi dụng cô như lời tay giám đốc nói.
Hiền tìm gặp người đàn ông mình yêu thương. Khi cô nói rằng cô đã có thai, Tuấn giữ khuôn mặt lạnh lùng: “Em có chắc nó là của anh không? Hay là của giám đốc?”. Câu nói đó khiến Hiền tưởng như sẽ đổ gục. Những linh cảm của Hiền về lời tay giám đốc nói là sự thật bắt đầu len lỏi vào suy nghĩ của cô. Nhưng cô vẫn không tin anh tàn nhẫn đến thế:
- “Anh biết mọi chuyện rồi phải không? Em xin lỗi nhưng em yêu anh là thật và đứa con này cũng là thật”.
- “Em yêu anh thì anh biết còn đứa con nó có phải con anh hay không chỉ sợ rằng chính em cũng chẳng biết”.
Hiền chạy ra khỏi căn nhà của Tuấn. Cô cứ thế lao qua những cung đường đông nghịt xe qua lại mà không còn ý thức được điều gì. Cô không đủ can đảm để nhìn lại gã đàn ông đó thêm một lần nữa.
Tay giám đốc nói đúng, cô ngủ với giám đốc để lấy tiền và rồi Tuấn ngủ với cô để lấy số tiền mà cô có khi ngủ với giám đốc. Trong cuộc tình này, ai khốn nạn hơn ai?
Cap nhat blog truyen tai day :http://truyenyeutruyendoi.blogspot.com/
Read more…
Hiền cầm tờ đơn xin thôi việc, cố hít thở thật sâu và bước ra khỏi nhà. Hiền tới công ty để đưa đơn thôi việc. Dù cho Lê có tha thứ hay không thì việc tồn tại ở nơi này cũng là điều không thể với Hiền được nữa. Cô đã tạo ra những thứ mà người ngoài khinh bỉ cô. Vì vậy, chỉ có ra đi Hiền mới giũ bỏ được phần đời này.
Khi Hiền đặt lên bàn tờ đơn xin thôi việc, gã giám đốc ngẩng đầu lên nhìn cô rồi cười lớn. Hắn ta đứng dậy bước lại gần phía Hiền. Hắn vỗ vào mông cô. Cô phản ứng dữ dội, ném về phía hắn ta một cái nhìn hận thù.
- “Vì thằng nghèo kiết xác đó mà em phải thế này ư? Hiền của anh ngày xưa đâu mất rồi?”.
Hiền biết những lời mai mỉa đó chắc chắn sẽ được nói ra nhưng cô vẫn im lặng. Đôi mắt cô nhìn về một phía ở góc phòng. Cái nhìn vô định vì giờ đây cô không biết phải đối diện với gã đàn ông mà cô từng lên giường với hắn không biết bao lần này như thế nào. Trong Hiền chỉ còn sự tủi nhục, ê chề.
Hiền là một cô gái đẹp và vì thế, khi còn là cô sinh viên năm thứ 3, Hiền đã may mắn được nhận vào làm thêm ở công ty này. Thực tế, chuyên môn của cô không giỏi tới mức ấy nhưng nhan sắc của cô lại là tấm vé thông hành giúp cô có được một vị trí “trợ lí” ngồi ngay bên cạnh sếp. Bản thân Hiền cũng không lấy làm lạ vì điều đó. Cô hiểu được những lời thế của mình vì vậy mà phát huy tốt đa chúng. Hiền thường xuyên mặc những chiếc váy ngắn mát mẻ, những bộ đồ mà nhìn vào chắc chắn gã giám đốc sẽ nổi cơn thèm muốn. Vậy là sau gần 1 tháng làm việc, Hiền lên giường với giám đốc với tư cách người tình. Cùng với đó, cô nhận về những thứ mà thời sinh viên cô sẽ mãi mãi chỉ ước ao.
Cả công ty này đều biết chuyện Hiền là bồ nhí của giám đốc. Điều đó không có gì lạ bởi chuyện lộ liễu đến như vậy làm sao qua mắt mọi người. Ban đầu Hiền còn thấy ngại, nhưng rồi dần dần, đồng tiền cho cô sự gan lì. Cô cảm thấy tự hào về bản thân mình . Cô quy kết cho những lời xầm xì sau lưng cô là: “Ganh tị”. Chỉ cần có tiền, đời sống được sung sướng đó đã là hạnh phúc nhất rồi.
Hiền chưa từng nghĩ tới tình yêu thực sự. Hiền chỉ tính đơn giản là cặp với tay giám đốc vài năm. Sau này khi có tiền, chắc chắn có ối gã đàn ông sẽ tìm đến. Cuộc đời chỉ cần thế thôi.
Nhưng kịch bản cuộc đời Hiền rẽ sang một hướng khác khi cô gặp Tuấn. Đó là lần đầu tiên Hiền bắt đầu thấy run sợ về quá khứ của mình. Đó cũng là lần đầu tiên Hiền mơ về một mái ấm gia đình có tình yêu. Cô kiệt quệ trên con đường cố che lấp đi quãng đời đen tối của mình.
Tuấn là một chàng trai nghèo, kém Hiền 1 tuổi. Quê Tuấn ở xa và anh cũng mới vào đây làm việc được vài tháng. Sự dịu dàng, ân tình của Tuấn làm Hiền cảm động. So với gã giám đốc lúc nào cũng chỉ vồ vào người cô vì ham muốn, Tuấn mang tới cho Hiền cảm giác gọi là tình yêu. Có lẽ vì thế mà kể từ khi gặp Tuấn, Hiền đã thay đổi cách nhìn nhận về cuộc sống này.
Có tình cảm với Tuấn, Hiền cảm thấy sợ mỗi lần tới công ty. Cô sợ ở đâu đó sẽ có những làm bàn tán. Họ sẽ nói với Tuấn về việc cô cặp với giám đốc để có được những gì ngày hôm nay. Lúc đó, Tuấn sẽ nghĩ gì về Hiền. Nhưng thật kì lạ, Tuấn luôn bình thản để yêu Hiền mặc dù cô tin rằng những lời cảnh báo anh từ mọi người xung quanh không thể không có. Điều đó càng làm Hiền tin vào tình yêu mãnh liệt mà Tuấn dành cho cô. Có thể, anh biết mọi chuyện nhưng anh không bận tâm tới điều đó.
Chính vì tình cảm của Tuấn dành cho Hiền như vậy nên bất cứ khi nào Tuấn có gì khó khăn Hiền đều lăn xả giúp. Hiền nói với Tuấn rằng hãy cố gắng giữ bí mật tình cảm này, hạn chế công khai ở chỗ làm vì không hay và Tuấn đồng ý. Nhưng thực chất của việc đó là để tránh mọi người có cơ hội nói rõ mọi việc với Tuấn. Hơn nữa, Hiền cũng cần phải giấu tay giám đốc cho tới khi nào cô có thể dứt bỏ hắn ta.
Hiền yêu Tuấn bằng một tình yêu ngây dại (Ảnh minh họa)
Vậy là cuộc tình đó diễn ra trong sự che đậy và vờ im lặng của cả Tuấn và Hiền. Hiền vẫn phải cặp kè với tay giám đốc vì còn làm ở đó thì cô còn chưa thể dứt hắn ta. Nếu làm thế, sợ rằng hắn ta sẽ công khai mọi chuyện. Mà lúc này, Hiền chưa đủ can đảm để nói ra những lời đó với Tuấn. Cô sợ rằng tình yêu vừa mới nhen nhóm đó sẽ mất đi. Vì thế mà Hiền vẫn nhắm mắt đưa chân trong mối quan hệ với giám đốc. Tuy nhiên, cô luôn tìm cách né tránh những lần lên giường cùng hắn ta. Khi con tim đã biết yêu thương một người khác, cảm giác còn đọng lại khi lên giường với kẻ mình không yêu chỉ là sự ghê tởm mà thôi.Yêu Tuấn, Hiền phải vất vả rất nhiều. Tuấn cần gì cô cũng chu cấp. Thậm chí nhiều khi Tuấn cần một khoản tiền lớn, không còn cách nào khác Hiền đành lên giường với tay giám đốc để hi vọng moi được tiền giúp Tuấn. Cũng chính vì lí do đó mà nhiều lần Hiền định nghỉ việc nhưng không được. Mọi thứ cứ bộn bề lên khi mà Tuấn luôn cần tiền. Nhưng vì yêu, lại nghĩ đời mình dù sao cũng vậy rồi nên Hiền không quản ngại điều gì. Hiền cố gắng bằng mọi giá đáp ứng nhu cầu của Tuấn, đợi tích cóp một khoản tiền rồi sẽ chấm dứt tất cả. Hiền nghĩ rằng mình làm như vậy sẽ giúp Tuấn yêu mình hơn và khi sự thật này có công khai thì Tuấn cũng chấp nhận tha thứ cho cô.
Rồi Hiền có bầu. Đó là đứa con mà cô yêu thương vì đấy là kết tinh tình yêu mà cô dành cho Tuấn. Cô quyết định chấm dứt tất cả với tay giám đốc. Vừa nghe Hiền nói muốn nghỉ việc và dừng lại tại đây, hắn đã cười sằng sạc: “Cô tưởng tay Tuấn đó sẽ cưới cô chắc? Ngớ ngẩn đến thế là cùng. Cô tưởng nó không biết gì về tôi với cô chắc? Nó là thằng đàn ông, cũng không ngu nên dĩ nhiên nó biết, chỉ có điều, nó im lặng vì tiền mà cô cung phụng nó thôi. Cô tưởng nó tốt, nhưng thực tế nó còn khốn nạn hơn tôi. Tôi ngủ với cô nhưng tôi cho cô tiền, còn nó ngủ với cô nó vòi tiền. Ai đểu hơn chắc cô tự biết”.
Hiền không tin vào tai mình. Hiền khóc nhưng cô tin rằng đó là do tay giám đốc ghen tức nên nói vậy mà thôi. Tuấn mà cô yêu thương nhất định không phải là người như thế. Hoặc giả nếu anh có biết thì anh cũng coi như không là vì anh yêu cô chứ không phải lợi dụng cô như lời tay giám đốc nói.
Hiền tìm gặp người đàn ông mình yêu thương. Khi cô nói rằng cô đã có thai, Tuấn giữ khuôn mặt lạnh lùng: “Em có chắc nó là của anh không? Hay là của giám đốc?”. Câu nói đó khiến Hiền tưởng như sẽ đổ gục. Những linh cảm của Hiền về lời tay giám đốc nói là sự thật bắt đầu len lỏi vào suy nghĩ của cô. Nhưng cô vẫn không tin anh tàn nhẫn đến thế:
- “Anh biết mọi chuyện rồi phải không? Em xin lỗi nhưng em yêu anh là thật và đứa con này cũng là thật”.
- “Em yêu anh thì anh biết còn đứa con nó có phải con anh hay không chỉ sợ rằng chính em cũng chẳng biết”.
Hiền chạy ra khỏi căn nhà của Tuấn. Cô cứ thế lao qua những cung đường đông nghịt xe qua lại mà không còn ý thức được điều gì. Cô không đủ can đảm để nhìn lại gã đàn ông đó thêm một lần nữa.
Tay giám đốc nói đúng, cô ngủ với giám đốc để lấy tiền và rồi Tuấn ngủ với cô để lấy số tiền mà cô có khi ngủ với giám đốc. Trong cuộc tình này, ai khốn nạn hơn ai?
Cap nhat blog truyen tai day :http://truyenyeutruyendoi.blogspot.com/
Mang chồng đi tặng bạn
23:09 |Ngày Vân cưới, một mình Diệp đơn lẻ tới dự. Cô đã hình dung về ngày cưới của người bạn thân. Cô nghĩ mình sẽ lăng xăng ở đó cả tuần trước để giúp bạn. Nhưng không, Diệp đến dự, như bao người bạn khác. Nhìn Vân rạng ngời trong chiếc váy cô dâu, Diệp trào nước mắt. Cô vội vã giấu đi những giọt lệ mừng hạnh phúc vì không muốn bạn mình thêm nghĩ ngợi.
Bài liên quan
Giật mình vì vợ sắp cưới sống quá thủ đoạn
Những điều phụ nữ nên biết về bệnh Herpes sinh dục
Vợ đẻ xong đẹp mòn con mắt, tôi tối ngày lo mất
Bộ ảnh kỉ niệm tình yêu của cặp đôi vũ công nổi tiếng
Hôm nay, Vân và Tuấn cưới nhau. Vân là bạn thân, rất thân của Diệp. Còn Tuấn, là người mà cô đã từng yêu!
Để nói về tình bạn thân thiết, nhiều người vẫn bảo “thân như chị em”, nhưng sự gắn bó của Vân và Diệp còn “hơn cả chị em”. Cả hai lớn lên bên nhau, tất cả những chặng đường gian khổ đều cùng nhau vượt qua. Không ít lần, Vân và Diệp ôm nhau khóc nức nở. Đôi khi chuyện dù có tồi tệ thế nào, chỉ cần về và ôm bạn kể là mọi việc lại nhẹ nhàng trôi qua…

Năm 18 tuổi, Diệp yêu thực sự. Cô xinh xắn, vóc dáng yêu kiều nên được rất nhiều chàng trai theo đuổi và tán tỉnh. Diệp lao vào yêu sớm, chểnh mảng học hành. Còn Vân, so với cô bạn gái thân thiết của mình, Vân chỉ như con vịt xấu xí bên cạnh thiên nga xinh đẹp. Nhưng chưa bao giờ Vân tị nạnh hay hờn ghen vì điều đó.
Bạn bè xung quanh đặt điều, nói xấu Diệp. Thói thường, con gái đẹp thường bị nói xấu… Mỗi lần như vậy, không ai khác, chính Vân là người đứng ra bảo vệ bạn mình trước những lời mắng mỏ.
Có thể với Vân, Diệp là một cô bạn thân, nhưng với Diệp, Vân giống như người chị, một người luôn che chở và bao bọc cho cô mặc dù cô có phạm lỗi gì và bị bao nhiêu người ghét bỏ đi chăng nữa.
Diệp xinh đẹp nên cô chẳng có cơ hội mà tập trung vào học hành. Xung quanh Diệp luôn có hàng tá những chàng trai tìm mọi cách để lấy lòng người đẹp. (Ảnh minh họa)
Diệp xinh đẹp nên cô chẳng có cơ hội mà tập trung vào học hành. Xung quanh Diệp luôn có hàng tá những chàng trai tìm mọi cách để lấy lòng người đẹp. Vân đã từng khuyên nhủ bạn rất nhiều nhưng không được.
Và rồi, năm cả hai 23 tuổi, chính Vân chứ không phải ai khác là người đưa bạn mình vào viện để phá bỏ cái thai sau cuộc tình với gã đàn ông bội bạc. Lúc đó Diệp giấu gia đình, một mình với bụng mang dạ chửa. Vân đã ở bên Diệp, lo cho cô giữa lúc khốn khó nhất của cuộc đời. Sau lần đó, Diệp hứa sống một cuộc đời khác.
Gần 30 tuổi, cả hai vẫn chưa lập gia đình. Diệp đã từng yêu nhiều nên lòng chai sạn hơn với cảm xúc. Cô tìm được một người đàn ông yêu thương mình, muốn gắn bó với mình, đó là Tuấn. Với cô, đấy là niềm hạnh phúc rất lớn khi có một người đàn ông yêu thương cô thật lòng đến vậy. Cô muốn cưới, muốn có một gia đình hạnh phúc, bình yên như bao người đàn bà khác.
Còn Vân… Cô không quá xấu, nhưng chẳng hiểu sao tới giờ Vân vẫn không thể tìm được một người mà cô đem lòng yêu thương. Có đôi khi Diệp vẫn phàn nàn nhắc Vân phải yêu đi, yêu để tận hưởng niềm hạnh phúc mà cô đang có được. Mỗi lần như vậy, Vân chỉ cười gượng gạo.
Không biết bao lần Diệp ngồi kể với Vân về cảm xúc hạnh phúc của mình khi bên Tuấn. Anh thực sự là một người đàn ông mẫu mực, đáng mơ ước. Không muốn bạn cô đơn, lần đi chơi nào Diệp cũng kéo Vân đi cùng cặp đôi của mình. Miễn cưỡng chiều theo ý Diệp, Vân cũng đành đi cho bạn vui lòng.
Đêm hôm ấy, nằm bên nhau trò chuyện, Vân thỏ thẻ:
- “Cậu yêu anh Tuấn thật lòng chứ?”
Diệp vỗ mạnh vào người Vân mắng:
- “Không yêu mà lựa chọn anh ấy làm chồng, mà dự định sống đời ở kiếp với anh ấy à?”
- “Thế nhất định cậu phải hạnh phúc nhé”.
Trong câu nói của Vân có điều gì đó hơi khác lạ. Nó không đơn thuần là một câu nhắc nhở bình thường. Diệp thấy hơi khó hiểu. Đêm hôm đó, Vân thiếp vào giấc ngủ, còn Diệp thì không sao ngủ được. Cô lặng lẽ mở máy tính của Vân để lên mạng. Và rồi, cô phát hiện ra, người mà Vân thầm yêu bao năm qua, không ai khác, chính là… Tuấn.
Thì ra, đấy là lí do Vân không nhận lời yêu ai khác dù cũng có những người tìm đến cô. Diệp đặt mình vào vị trí của Vân và cảm thấy đau đớn khi phải chứng kiến người mình yêu ngày ngày hạnh phúc bên bạn thân của mình. Diệp tự trách bản thân mình đã vô tâm khi không hiểu được tình cảm trong lòng người bạn thân nhất.
3 tháng sau, Diệp quyết định chia tay Tuấn và chạy theo một gã trai trẻ hơn vài tuổi. Không thể nói Tuấn đã đau, đã sốc như thế nào. Lần đó, Diệp cũng ngừng liên lạc với Vân luôn. Cô chuyển tới một thành phố khác để sống, điều bất ngờ hơn cả là Diệp cắt liên lạc với Vân.
Mang chồng tặng bạn - 2
Diệp đã phải trả giá, đó là lí do cô buông tay. Thật may, cuối cùng thì Vân và Tuấn được hạnh phúc. Với Diệp, đó cũng là niềm an ủi! (Ảnh minh họa)
Hơn 2 năm sau, nghe tin Vân và Tuấn cưới, Diệp trở về. Nhìn thấy Diệp, Vân bật khóc và tát Diệp một cái đầy cay đắng:
- “Sao cậu lại bỏ đi, sao cậu lại bỏ anh Tuấn và ngừng liên lạc với mình”
- “Bạn trai mình không cho phép mình dính líu tới 2 người”
“Bạn trai? Chẳng phải cậu rất yêu anh Tuấn sao?”
Vân cười nhạt!
- “Không, mình yêu quen được chiều chuộng rồi, anh ấy quá khô khan và nghèo nữa. Vì thế… Nhưng dù sao giờ cũng tốt, cậu cũng có thể thay mình chăm sóc cho anh Tuấn. Anh ấy là người tốt nhưng chỉ hợp với cậu thôi, còn mình thì không”.
Vân nhìn Diệp đầy giận dữ. Diệp thì vẫn cứ tưng tửng như không.
Hôm đó, rời đám cưới của Vân về, Diệp thu xếp valy, hành lí chuyển hẳn tới một nơi khác. Cô đốt tờ khám bệnh năm xưa như đốt bỏ quá khứ đầy buồn bã. Tờ khám bệnh đó ghi rằng, cô không có khả năng sinh con. Tất cả chỉ vì sai lầm bồng bột của tuổi trẻ đó. Diệp đã phải trả giá, đó là lí do cô buông tay. Thật may, cuối cùng thì Vân và Tuấn được hạnh phúc. Với Diệp, đó cũng là niềm an ủi
Read more…
Bài liên quan
Giật mình vì vợ sắp cưới sống quá thủ đoạn
Những điều phụ nữ nên biết về bệnh Herpes sinh dục
Vợ đẻ xong đẹp mòn con mắt, tôi tối ngày lo mất
Bộ ảnh kỉ niệm tình yêu của cặp đôi vũ công nổi tiếng
Hôm nay, Vân và Tuấn cưới nhau. Vân là bạn thân, rất thân của Diệp. Còn Tuấn, là người mà cô đã từng yêu!
Để nói về tình bạn thân thiết, nhiều người vẫn bảo “thân như chị em”, nhưng sự gắn bó của Vân và Diệp còn “hơn cả chị em”. Cả hai lớn lên bên nhau, tất cả những chặng đường gian khổ đều cùng nhau vượt qua. Không ít lần, Vân và Diệp ôm nhau khóc nức nở. Đôi khi chuyện dù có tồi tệ thế nào, chỉ cần về và ôm bạn kể là mọi việc lại nhẹ nhàng trôi qua…

Năm 18 tuổi, Diệp yêu thực sự. Cô xinh xắn, vóc dáng yêu kiều nên được rất nhiều chàng trai theo đuổi và tán tỉnh. Diệp lao vào yêu sớm, chểnh mảng học hành. Còn Vân, so với cô bạn gái thân thiết của mình, Vân chỉ như con vịt xấu xí bên cạnh thiên nga xinh đẹp. Nhưng chưa bao giờ Vân tị nạnh hay hờn ghen vì điều đó.
Bạn bè xung quanh đặt điều, nói xấu Diệp. Thói thường, con gái đẹp thường bị nói xấu… Mỗi lần như vậy, không ai khác, chính Vân là người đứng ra bảo vệ bạn mình trước những lời mắng mỏ.
Có thể với Vân, Diệp là một cô bạn thân, nhưng với Diệp, Vân giống như người chị, một người luôn che chở và bao bọc cho cô mặc dù cô có phạm lỗi gì và bị bao nhiêu người ghét bỏ đi chăng nữa.
Diệp xinh đẹp nên cô chẳng có cơ hội mà tập trung vào học hành. Xung quanh Diệp luôn có hàng tá những chàng trai tìm mọi cách để lấy lòng người đẹp. (Ảnh minh họa)
Diệp xinh đẹp nên cô chẳng có cơ hội mà tập trung vào học hành. Xung quanh Diệp luôn có hàng tá những chàng trai tìm mọi cách để lấy lòng người đẹp. Vân đã từng khuyên nhủ bạn rất nhiều nhưng không được.
Và rồi, năm cả hai 23 tuổi, chính Vân chứ không phải ai khác là người đưa bạn mình vào viện để phá bỏ cái thai sau cuộc tình với gã đàn ông bội bạc. Lúc đó Diệp giấu gia đình, một mình với bụng mang dạ chửa. Vân đã ở bên Diệp, lo cho cô giữa lúc khốn khó nhất của cuộc đời. Sau lần đó, Diệp hứa sống một cuộc đời khác.
Gần 30 tuổi, cả hai vẫn chưa lập gia đình. Diệp đã từng yêu nhiều nên lòng chai sạn hơn với cảm xúc. Cô tìm được một người đàn ông yêu thương mình, muốn gắn bó với mình, đó là Tuấn. Với cô, đấy là niềm hạnh phúc rất lớn khi có một người đàn ông yêu thương cô thật lòng đến vậy. Cô muốn cưới, muốn có một gia đình hạnh phúc, bình yên như bao người đàn bà khác.
Còn Vân… Cô không quá xấu, nhưng chẳng hiểu sao tới giờ Vân vẫn không thể tìm được một người mà cô đem lòng yêu thương. Có đôi khi Diệp vẫn phàn nàn nhắc Vân phải yêu đi, yêu để tận hưởng niềm hạnh phúc mà cô đang có được. Mỗi lần như vậy, Vân chỉ cười gượng gạo.
Không biết bao lần Diệp ngồi kể với Vân về cảm xúc hạnh phúc của mình khi bên Tuấn. Anh thực sự là một người đàn ông mẫu mực, đáng mơ ước. Không muốn bạn cô đơn, lần đi chơi nào Diệp cũng kéo Vân đi cùng cặp đôi của mình. Miễn cưỡng chiều theo ý Diệp, Vân cũng đành đi cho bạn vui lòng.
Đêm hôm ấy, nằm bên nhau trò chuyện, Vân thỏ thẻ:
- “Cậu yêu anh Tuấn thật lòng chứ?”
Diệp vỗ mạnh vào người Vân mắng:
- “Không yêu mà lựa chọn anh ấy làm chồng, mà dự định sống đời ở kiếp với anh ấy à?”
- “Thế nhất định cậu phải hạnh phúc nhé”.
Trong câu nói của Vân có điều gì đó hơi khác lạ. Nó không đơn thuần là một câu nhắc nhở bình thường. Diệp thấy hơi khó hiểu. Đêm hôm đó, Vân thiếp vào giấc ngủ, còn Diệp thì không sao ngủ được. Cô lặng lẽ mở máy tính của Vân để lên mạng. Và rồi, cô phát hiện ra, người mà Vân thầm yêu bao năm qua, không ai khác, chính là… Tuấn.
Thì ra, đấy là lí do Vân không nhận lời yêu ai khác dù cũng có những người tìm đến cô. Diệp đặt mình vào vị trí của Vân và cảm thấy đau đớn khi phải chứng kiến người mình yêu ngày ngày hạnh phúc bên bạn thân của mình. Diệp tự trách bản thân mình đã vô tâm khi không hiểu được tình cảm trong lòng người bạn thân nhất.
3 tháng sau, Diệp quyết định chia tay Tuấn và chạy theo một gã trai trẻ hơn vài tuổi. Không thể nói Tuấn đã đau, đã sốc như thế nào. Lần đó, Diệp cũng ngừng liên lạc với Vân luôn. Cô chuyển tới một thành phố khác để sống, điều bất ngờ hơn cả là Diệp cắt liên lạc với Vân.
Mang chồng tặng bạn - 2
Diệp đã phải trả giá, đó là lí do cô buông tay. Thật may, cuối cùng thì Vân và Tuấn được hạnh phúc. Với Diệp, đó cũng là niềm an ủi! (Ảnh minh họa)
Hơn 2 năm sau, nghe tin Vân và Tuấn cưới, Diệp trở về. Nhìn thấy Diệp, Vân bật khóc và tát Diệp một cái đầy cay đắng:
- “Sao cậu lại bỏ đi, sao cậu lại bỏ anh Tuấn và ngừng liên lạc với mình”
- “Bạn trai mình không cho phép mình dính líu tới 2 người”
“Bạn trai? Chẳng phải cậu rất yêu anh Tuấn sao?”
Vân cười nhạt!
- “Không, mình yêu quen được chiều chuộng rồi, anh ấy quá khô khan và nghèo nữa. Vì thế… Nhưng dù sao giờ cũng tốt, cậu cũng có thể thay mình chăm sóc cho anh Tuấn. Anh ấy là người tốt nhưng chỉ hợp với cậu thôi, còn mình thì không”.
Vân nhìn Diệp đầy giận dữ. Diệp thì vẫn cứ tưng tửng như không.
Hôm đó, rời đám cưới của Vân về, Diệp thu xếp valy, hành lí chuyển hẳn tới một nơi khác. Cô đốt tờ khám bệnh năm xưa như đốt bỏ quá khứ đầy buồn bã. Tờ khám bệnh đó ghi rằng, cô không có khả năng sinh con. Tất cả chỉ vì sai lầm bồng bột của tuổi trẻ đó. Diệp đã phải trả giá, đó là lí do cô buông tay. Thật may, cuối cùng thì Vân và Tuấn được hạnh phúc. Với Diệp, đó cũng là niềm an ủi
Anh không xứng đáng để yêu em...
01:25 |Em nói đầy thách thức “Em sẽ không lấy một người không có nghề nghiệp và tiền đồ như anh. Anh không xứng đáng để yêu em...". Sau khi em bước đi, anh đã quyết định phục thù...
Lời nói đó như lưỡi dao cứa vào trái tim đang mê mệt vì em. Vậy mà em phũ phàng và dứt khoát: "Hãy chứng minh cho em thấy anh tài giỏi như thế nào rồi hãy đến tìm em”. Sau khi em bước đi, anh quyết chí phục thù.
Anh đem cả trái tim chân thành ra mà bày tỏ tình cảm với em, vậy mà em phũ phàng từ chối. Em còn nói anh không có nghề nghiệp, liệu có nuôi nổi bản thân không mà đòi yêu và lấy em? Sĩ diện trong anh bị tổn thương quá lớn. Anh quyết sẽ phải làm cho em thay đổi cách đánh giá về anh.
Anh vốn là chàng trai không được học hành tử tế cho lắm, học hết lớp 12, anh nghỉ học đi làm. Nhưng rồi công việc vất vả, anh chuyển hết chỗ này đến chỗ khác. Ỷ thế bố mẹ khá giả đôi chút nên anh cứ thây kệ, việc gì cũng chỉ làm trong vài tháng là xin nghỉ, mà có đi làm đa phần đều xin thêm tiền bố mẹ. Có thể nói anh sống lông bông, không mục đích, không lí tưởng và định hướng gì cho tương lai.
Nếu có một điểm sáng duy nhất trong con người anh lúc đó thì chính là tình cảm mà anh dành cho em. Ngay lần đầu gặp gỡ, vẻ nết na thùy mị của em làm anh mê mệt. Trong lòng anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thay lòng đổi dạ, mặc dù anh còn chưa kịp bày tỏ tình cảm với em. Anh quyết tâm muốn lấy được em.
Anh tìm đủ mọi cách thức để gây ấn tượng và chinh phục em. Em dường như không bận tâm với điều đó lắm thì phải. Em dửng dưng trước sự nhiệt tình hừng hực của anh. Chính vì thái độ đó anh càng lao vào cuộc yêu với quyết tâm ngùn ngụt là chinh phục được em.
Anh nào có ngờ, ngày anh bày tỏ tình cảm em lại phũ phàng từ chối đến vậy. Lúc đó anh nghĩ không yêu một người là bình thường, nhưng em có nhất thiết phải đánh vào tự trọng và sĩ diện của anh như thế không? Anh cảm thấy bị coi thường. Ngay khi em nói rằng, một người đàn ông mà không tự nuôi sống được bản thân bằng chính sức lực của mình thì không bao giờ có thể là chỗ dựa cho vợ con được. Chính vì thế anh bắt đầu thay đổi, để cho em thấy.
Sau buổi tối em thẳng thừng từ chối. Anh không tìm gặp em nữa, cũng không nhắn tin, điện thoại. Anh bắt đầu xin vào làm việc ở một công ty. Tất nhiên, với trình độ phổ thông như anh chỉ có thể làm công nhân. Điều đó giúp anh hiểu ra rằng, muốn thăng tiến trong sự nghiệp cần có học vấn. Anh về nhà nhờ đứa em gái đang học đại học ôn tập giúp lại bài vở. Anh thi một lớp học đại học tại chức và anh đỗ. Vậy là hàng ngày, ban ngày anh đi làm, tối tranh thủ đi học. Anh dần dần nhận ra niềm hứng khởi trong công việc. Những tháng lương do anh chịu khó đi làm đầy đủ đã dần giúp anh trang trải cho cuộc sống của chính mình mà không cần ngửa tay xin thêm tiền bố mẹ.
Thực sự có đôi lúc anh cảm thấy mệt nhoài vì phải gồng mình lên kham nhiều việc nhưng cứ nghĩ tới câu nói của em làm anh không thể nào thôi cố gắng được. Anh không thể để em khinh thường anh mãi được. Suốt thời gian đó, anh tuyệt nhiên không tìm gặp em.
Công việc mỗi ngày một suôn sẻ, anh được cất nhắc lên vị trí cao hơn do tính chăm chỉ và cận thận trong mỗi việc làm. Càng làm lâu, anh càng nhận ra được tính chất của từng việc. Mọi người khen anh có tố chất, chỉ là trước kia anh không thực sự cố gắng mà thôi. Anh thăng tiến nhanh chóng không ai ngờ, dần dần anh leo lên được chức phó phòng sau khi hoàn thành tấm bằng đại học tại chức.
Anh dần quên cái dự định sẽ tìm gặp em để nói cho em biết anh hoàn toàn có thể thành công. Anh nghĩ có thể giờ em đã quyết định gắn bó đời mình với một người đàn ông khác mà em cho là xứng đáng. Nhưng rồi chính em là người tìm gặp anh: “Cuối cùng thì em đã đợi được tới ngày thấy anh trưởng thành và thành đạt như ngày hôm nay. Không hiểu anh có còn muốn cùng em xây một tổ ấm như lời anh nói ngày trước hay không, nhưng suốt thời gian qua em vẫn luôn đợi anh".
Anh không hiểu mình đang được đón nhận điều gì nữa. Dường như em đang chấp nhận anh. Giờ anh mới hiểu ra rằng, em đã có tình cảm với anh từ dạo đó, nhưng vì muốn anh thay đổi cuộc sống mà em phải làm như thế. Có lẽ em đã đánh cược vào anh. Nếu ngày đó, em từ chối và anh thây kệ, chúng mình sẽ mãi xa nhau. Hoặc nếu anh thay đổi như ngày hôm nay nhưng tình cảm lại không còn cho em nữa, em cũng sẽ không thể bên anh. Em đã đi một nước cờ nguy hiểm, nhưng niềm tin trong em là có cơ sở. Anh thành công rồi và… vẫn còn yêu em.
Một đám cưới chuẩn bị được diễn ra, hơn tất cả mọi lời, anh chỉ muốn nói: “Cảm ơn em nhiều lắm, vợ yêu!”.
Read more…
Lời nói đó như lưỡi dao cứa vào trái tim đang mê mệt vì em. Vậy mà em phũ phàng và dứt khoát: "Hãy chứng minh cho em thấy anh tài giỏi như thế nào rồi hãy đến tìm em”. Sau khi em bước đi, anh quyết chí phục thù.
Anh đem cả trái tim chân thành ra mà bày tỏ tình cảm với em, vậy mà em phũ phàng từ chối. Em còn nói anh không có nghề nghiệp, liệu có nuôi nổi bản thân không mà đòi yêu và lấy em? Sĩ diện trong anh bị tổn thương quá lớn. Anh quyết sẽ phải làm cho em thay đổi cách đánh giá về anh.
Anh vốn là chàng trai không được học hành tử tế cho lắm, học hết lớp 12, anh nghỉ học đi làm. Nhưng rồi công việc vất vả, anh chuyển hết chỗ này đến chỗ khác. Ỷ thế bố mẹ khá giả đôi chút nên anh cứ thây kệ, việc gì cũng chỉ làm trong vài tháng là xin nghỉ, mà có đi làm đa phần đều xin thêm tiền bố mẹ. Có thể nói anh sống lông bông, không mục đích, không lí tưởng và định hướng gì cho tương lai.
Nếu có một điểm sáng duy nhất trong con người anh lúc đó thì chính là tình cảm mà anh dành cho em. Ngay lần đầu gặp gỡ, vẻ nết na thùy mị của em làm anh mê mệt. Trong lòng anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thay lòng đổi dạ, mặc dù anh còn chưa kịp bày tỏ tình cảm với em. Anh quyết tâm muốn lấy được em.
Anh tìm đủ mọi cách thức để gây ấn tượng và chinh phục em. Em dường như không bận tâm với điều đó lắm thì phải. Em dửng dưng trước sự nhiệt tình hừng hực của anh. Chính vì thái độ đó anh càng lao vào cuộc yêu với quyết tâm ngùn ngụt là chinh phục được em.
Anh nào có ngờ, ngày anh bày tỏ tình cảm em lại phũ phàng từ chối đến vậy. Lúc đó anh nghĩ không yêu một người là bình thường, nhưng em có nhất thiết phải đánh vào tự trọng và sĩ diện của anh như thế không? Anh cảm thấy bị coi thường. Ngay khi em nói rằng, một người đàn ông mà không tự nuôi sống được bản thân bằng chính sức lực của mình thì không bao giờ có thể là chỗ dựa cho vợ con được. Chính vì thế anh bắt đầu thay đổi, để cho em thấy.
Sau buổi tối em thẳng thừng từ chối. Anh không tìm gặp em nữa, cũng không nhắn tin, điện thoại. Anh bắt đầu xin vào làm việc ở một công ty. Tất nhiên, với trình độ phổ thông như anh chỉ có thể làm công nhân. Điều đó giúp anh hiểu ra rằng, muốn thăng tiến trong sự nghiệp cần có học vấn. Anh về nhà nhờ đứa em gái đang học đại học ôn tập giúp lại bài vở. Anh thi một lớp học đại học tại chức và anh đỗ. Vậy là hàng ngày, ban ngày anh đi làm, tối tranh thủ đi học. Anh dần dần nhận ra niềm hứng khởi trong công việc. Những tháng lương do anh chịu khó đi làm đầy đủ đã dần giúp anh trang trải cho cuộc sống của chính mình mà không cần ngửa tay xin thêm tiền bố mẹ.
Thực sự có đôi lúc anh cảm thấy mệt nhoài vì phải gồng mình lên kham nhiều việc nhưng cứ nghĩ tới câu nói của em làm anh không thể nào thôi cố gắng được. Anh không thể để em khinh thường anh mãi được. Suốt thời gian đó, anh tuyệt nhiên không tìm gặp em.
Công việc mỗi ngày một suôn sẻ, anh được cất nhắc lên vị trí cao hơn do tính chăm chỉ và cận thận trong mỗi việc làm. Càng làm lâu, anh càng nhận ra được tính chất của từng việc. Mọi người khen anh có tố chất, chỉ là trước kia anh không thực sự cố gắng mà thôi. Anh thăng tiến nhanh chóng không ai ngờ, dần dần anh leo lên được chức phó phòng sau khi hoàn thành tấm bằng đại học tại chức.
Anh dần quên cái dự định sẽ tìm gặp em để nói cho em biết anh hoàn toàn có thể thành công. Anh nghĩ có thể giờ em đã quyết định gắn bó đời mình với một người đàn ông khác mà em cho là xứng đáng. Nhưng rồi chính em là người tìm gặp anh: “Cuối cùng thì em đã đợi được tới ngày thấy anh trưởng thành và thành đạt như ngày hôm nay. Không hiểu anh có còn muốn cùng em xây một tổ ấm như lời anh nói ngày trước hay không, nhưng suốt thời gian qua em vẫn luôn đợi anh".
Anh không hiểu mình đang được đón nhận điều gì nữa. Dường như em đang chấp nhận anh. Giờ anh mới hiểu ra rằng, em đã có tình cảm với anh từ dạo đó, nhưng vì muốn anh thay đổi cuộc sống mà em phải làm như thế. Có lẽ em đã đánh cược vào anh. Nếu ngày đó, em từ chối và anh thây kệ, chúng mình sẽ mãi xa nhau. Hoặc nếu anh thay đổi như ngày hôm nay nhưng tình cảm lại không còn cho em nữa, em cũng sẽ không thể bên anh. Em đã đi một nước cờ nguy hiểm, nhưng niềm tin trong em là có cơ sở. Anh thành công rồi và… vẫn còn yêu em.
Một đám cưới chuẩn bị được diễn ra, hơn tất cả mọi lời, anh chỉ muốn nói: “Cảm ơn em nhiều lắm, vợ yêu!”.
Tạm biệt nhé, người tình cũ!
01:21 |
Em đã từng yêu anh, đã từng coi anh là tất cả, nhưng anh mãi mãi được cất gọn trong trái tim em. Và anh được em gọi với một cái tên: Người yêu cũ!
Và bỗng hôm nay em nhớ về một người đã cũ và một chuyện tình đã xa mà lòng nhâm nhẩm đắng, tim nhâm nhẩm đau thì phiền lòng lắm nhỉ?
Thế thì tiễn biệt nhau thôi, vướng bận lòng nhau làm gì thêm nữa?
Người đã cũ nghĩa là người không còn vương đến hiện tại, tương lai. Hãy cất gọn vào tim nhân một ngày trời không nổi bão. Yêu thương nhuốm màu kỷ niệm, tôn trọng quá khứ trong nhau là cách để tôn trọng tim mình. Đừng khơi nhớ gợn thương làm gì nữa nhé những trái tim tội nghiệp. Dứt khoát một lần để cơn đau này tắt ngấm, được không?
Tình đã cũ nghĩa là chúng ta đã đi về hai hướng riêng biệt. Người thành người dưng, thành người xa lạ. Hãy để người đi không một chút muộn phiền, quay đầu về phía nhau chỉ khiến mắt thêm cay và lòng thêm đắng. Chúng ta đã dũng cảm chia tay nhau, thì hãy chia tay cả những buồn vui trước đó, được không?
Có thể vì còn yêu nên lòng còn níu, tim còn yếu mềm thổn thức từng đêm. Nhưng dại khờ đong đầy theo năm tháng cũng cạn kiệt. Vắt sức mình cho nhớ mong cũng khô gầy. Ai rồi cũng sẽ nhận ra chẳng có tình yêu nào là mãi mãi, nhất là tình yêu với một người đã ở xa.
Thôi thì người cứ đi và ta vẫn dại khờ cứ ở. Nhưng là ở lại sâu một góc khuất của tim mềm, rồi nương náu vào một vài ngày cong mình thương nhớ. Đuổi nỗi nhớ đi rồi ta cũng cất bước ra đi. Có như thế bước mới nhẹ và tim mới đỏ đầy, với tìm một thương yêu khác tròn vẹn hơn.
Thôi thì chào nhau một lần như một nụ cười không vướng bận. Sẽ chẳng còn nước mắt để khóc cho tình đau, chẳng còn nụ cười hờ hững trách vội ai quên lời đã hứa. Tình chết yểu là do tình không muốn lớn, có tim ai nào muốn thế, chỉ là lẽ tự nhiên thôi.
Cứ đi về phía trước như thể ngày mai luôn hửng nắng và tim đã gọn gàng bởi những vết xước đã lành da. Gắng gượng lên để thấy rồi nỗi đau nào cũng sẽ trôi xa. Không ngày này thì một ngày nào đó khác. Chỉ là một lần tiễn biệt nhau, thay cho câu cảm ơn hay lời chào. Nhắc nhớ rằng, chúng ta đã từng thuộc về nhau, trong tim nhau, ít nhất một lần của những ngày đã cũ…
Cảm xúc con gái khi bắt đầu một tình yêu
00:00 |Còn gì hạnh phúc hơn khi bạn tìm được một nửa thực sự của mình. Tuy nhiên để có thể giữ mãi được ngọn lửa tình yêu ấy, là người con gái bạn phải làm gì?
Con gái khi yêu, chỉ cần đừng giữ lòng tự tôn quá cao mà yêu là được, hãy yêu bằng những gì bạn muốn, và thể hiện tình yêu theo nhịp đập trái tim...
Đừng đòi hỏi con trai phải luôn luôn quan tâm đến mình, trong khi mình thì phớt lờ để “giữ giá”. Hãy chủ động nhắn tin thay vì mòn mỏi làm cao chờ “bên kia” nhắn tới, hoặc khi tỏ ra giận dỗi vì con trai không hành động lãng mạn như bạn mong muốn, con gái thử chủ động thể hiện trước xem sao?
Con trai sẽ thích một cô gái với trái tim ấm áp hơn là những cô gái luôn thích tỏ ra kiêu ngạo. Bởi vì giữa một cô gái có vẻ ngoài xuất sắc hoặc kiếm được nhiều tiền, con trai thích người phụ nữ nhan sắc bình thường thôi, nhưng biết nấu những bữa ăn ngon và biết cách cư xử.
Dù cho con trai yêu bạn đến đâu, cũng sẽ không thể chịu nổi một cô gái phiền phức đến độ sáng chưa nắng dở đã mưa, trưa thì loay hoay nồm ẩm, chiều mới hơi ảm đạm còn đến tối đã gió mùa. Đừng viện lý do: Có phức tạp thì mới là con gái, nên càng phải phức tạp để tỏ ra bí ẩn. Nhiều khi sự phức tạp làm cho bạn trở nên khó ưa lắm đấy.
Đừng cau có tại sao con trai chẳng biết cách ăn mặc, hoặc ăn mặc không hợp gu của con gái, hãy tìm cách khéo léo hơn để con trai phải nghe những lời khuyên chân thành. Đừng bắt buộc con trai đi mua sắm đồ linh tinh với bạn cả một ngày trời để rồi ngắm bạn tháo ra, tra vào một tỉ thứ váy áo mà chẳng mua cái nào, hãy để anh ấy tự quyết định có đi cùng với bạn hay không.
Đôi khi không phải sự từ chối thể hiện việc con trai không yêu bạn đâu. Chỉ là có những chuyện con trai không muốn làm, và khó xử trước bạn mà thôi.
Dẫu biết chỉ cần yêu thương đủ là có thể vui vẻ, tình nguyện ở bên nhau cả ngày. Nhưng con gái cũng cần nghĩ cho con trai. Thay vì bắt con trai kè kè sát bên chỉ để làm “cái đuôi” theo sau bạn, hãy để anh ấy làm việc của mình.
Khi yêu, con gái đừng suy đoán mình là người yêu nhiều hơn và bắt con trai phải yêu nhiều hơn thế. Tình cảm là không thể đo đếm, chỉ cần xuất phát từ hai phía đã là hạnh phúc vẹn tròn. Hơn nữa mọi hành động xuất phát từ tình cảm, đâu thể đòi hỏi phải làm sao mới đúng, phải thế nào mới là chuẩn mực?

Khi yêu, con gái đừng bắt con trai phải chờ quá lâu, hoặc chờ thành thói quen, cũng đừng đòi hỏi con trai phải răm rắp nghe lời. Bởi vì như thế con gái sẽ trở thành bảo mẫu, còn con trai bắt đầu hết hứng thú với người mình yêu mất rồi.
Khi yêu, con gái hãy tôn trọng con trai một chút. Đừng thấy người yêu đứa bạn tỏ ra galant với mọi người thì bắt người yêu mình cũng phải galant như thế, đừng lấy mẫu đàn ông xuất hiện trên phim ảnh làm tiêu chuẩn gắn vào bắt con trai phải như thế.
Khi yêu, con gái đừng lúc nào cũng tỏ ra quá yếu mềm, để bắt con trai lúc nào cũng túc trực cạnh bên dỗ dành, cũng đừng muốn trở thành công chúa để bắt anh ấy phải cung phụng mình tuyệt đối.
Suy cho cùng, tình yêu là điều kỳ diệu, cả hai đến với nhau bằng rung động trái tim chứ không phải bằng hình ảnh phản ánh lại trong não một hình mẫu lý tưởng. Con gái khi yêu, chỉ cần đừng giữ lòng tự tôn quá cao mà yêu là được, hãy yêu bằng những gì bạn muốn, và thể hiện tình yêu theo nhịp đập trái tim.
Lúc đó, cả con trai cả con gái đều sẽ cảm thấy mình được đối phương trân trọng và nâng niu biết nhường nào…
Read more…
Con gái khi yêu, chỉ cần đừng giữ lòng tự tôn quá cao mà yêu là được, hãy yêu bằng những gì bạn muốn, và thể hiện tình yêu theo nhịp đập trái tim...
Đừng đòi hỏi con trai phải luôn luôn quan tâm đến mình, trong khi mình thì phớt lờ để “giữ giá”. Hãy chủ động nhắn tin thay vì mòn mỏi làm cao chờ “bên kia” nhắn tới, hoặc khi tỏ ra giận dỗi vì con trai không hành động lãng mạn như bạn mong muốn, con gái thử chủ động thể hiện trước xem sao?
Con trai sẽ thích một cô gái với trái tim ấm áp hơn là những cô gái luôn thích tỏ ra kiêu ngạo. Bởi vì giữa một cô gái có vẻ ngoài xuất sắc hoặc kiếm được nhiều tiền, con trai thích người phụ nữ nhan sắc bình thường thôi, nhưng biết nấu những bữa ăn ngon và biết cách cư xử.
Dù cho con trai yêu bạn đến đâu, cũng sẽ không thể chịu nổi một cô gái phiền phức đến độ sáng chưa nắng dở đã mưa, trưa thì loay hoay nồm ẩm, chiều mới hơi ảm đạm còn đến tối đã gió mùa. Đừng viện lý do: Có phức tạp thì mới là con gái, nên càng phải phức tạp để tỏ ra bí ẩn. Nhiều khi sự phức tạp làm cho bạn trở nên khó ưa lắm đấy.
Đừng cau có tại sao con trai chẳng biết cách ăn mặc, hoặc ăn mặc không hợp gu của con gái, hãy tìm cách khéo léo hơn để con trai phải nghe những lời khuyên chân thành. Đừng bắt buộc con trai đi mua sắm đồ linh tinh với bạn cả một ngày trời để rồi ngắm bạn tháo ra, tra vào một tỉ thứ váy áo mà chẳng mua cái nào, hãy để anh ấy tự quyết định có đi cùng với bạn hay không.
Đôi khi không phải sự từ chối thể hiện việc con trai không yêu bạn đâu. Chỉ là có những chuyện con trai không muốn làm, và khó xử trước bạn mà thôi.
Dẫu biết chỉ cần yêu thương đủ là có thể vui vẻ, tình nguyện ở bên nhau cả ngày. Nhưng con gái cũng cần nghĩ cho con trai. Thay vì bắt con trai kè kè sát bên chỉ để làm “cái đuôi” theo sau bạn, hãy để anh ấy làm việc của mình.
Khi yêu, con gái đừng suy đoán mình là người yêu nhiều hơn và bắt con trai phải yêu nhiều hơn thế. Tình cảm là không thể đo đếm, chỉ cần xuất phát từ hai phía đã là hạnh phúc vẹn tròn. Hơn nữa mọi hành động xuất phát từ tình cảm, đâu thể đòi hỏi phải làm sao mới đúng, phải thế nào mới là chuẩn mực?
Khi yêu, con gái đừng bắt con trai phải chờ quá lâu, hoặc chờ thành thói quen, cũng đừng đòi hỏi con trai phải răm rắp nghe lời. Bởi vì như thế con gái sẽ trở thành bảo mẫu, còn con trai bắt đầu hết hứng thú với người mình yêu mất rồi.
Khi yêu, con gái hãy tôn trọng con trai một chút. Đừng thấy người yêu đứa bạn tỏ ra galant với mọi người thì bắt người yêu mình cũng phải galant như thế, đừng lấy mẫu đàn ông xuất hiện trên phim ảnh làm tiêu chuẩn gắn vào bắt con trai phải như thế.
Khi yêu, con gái đừng lúc nào cũng tỏ ra quá yếu mềm, để bắt con trai lúc nào cũng túc trực cạnh bên dỗ dành, cũng đừng muốn trở thành công chúa để bắt anh ấy phải cung phụng mình tuyệt đối.
Suy cho cùng, tình yêu là điều kỳ diệu, cả hai đến với nhau bằng rung động trái tim chứ không phải bằng hình ảnh phản ánh lại trong não một hình mẫu lý tưởng. Con gái khi yêu, chỉ cần đừng giữ lòng tự tôn quá cao mà yêu là được, hãy yêu bằng những gì bạn muốn, và thể hiện tình yêu theo nhịp đập trái tim.
Lúc đó, cả con trai cả con gái đều sẽ cảm thấy mình được đối phương trân trọng và nâng niu biết nhường nào…
Những lời chúc buổi sáng bằng hình ảnh cực kỳ đẹp
18:08 |Cảm ơn đời vì mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày mới để yêu thương. Mỗi buổi sáng thức giấc, bạn hãy hít thỏ thật sâu để một ngày mới tràn đầy năng lượng và niềm vui lại xuất hiện. Bởi vậy, bạn hãy dành tình cảm cho những người thân yêu, bạn bè của mình những lời chúc buổi sáng thật ngọt ngào, tươi vui. Hãy cùng truyenyeutruyendoi.blogspot.com điểm qua những hình ảnh thay cho lời chúc buổi sáng dưới đây nhé.
Hãy thường xuyên ghé thăm vào blog của chúng tôi để tham khảo những lời chúc hay và ý nghĩa nữa nhé. Chúc bạn luôn tràn ngập tiếng cười trong cuộc sống.















