Chia sẻ món hến xào miến ngon cho ngày cuối tuần ngon cho bạn

03:02 |
Hôm nay  xin phép được chia sẻ cách làm món hến xào miến ngọt thơm thật ngon đổi vị cho bữa cơm ngày đông! Cùng tham khảo nhé!

Thịt hến ngọt, đậm đà gia vị được xào cùng với miến ăn hơi dai dai, điểm thêm mùi thơm của mộc nhĩ và hành lá, rau mùi.

Chia sẻ cách làm món hến xào miến ngọt thơm thật ngon đổi vị cho bữa cơm ngày đông phần 1

Nguyên liệu làm hến xào miến
Để thực hiện mon ngon ngày, các bạn cần chuẩn bị:

  • 200g thịt hến
  • 2 lọn miến nhỏ tầm 50g
  • Vài tai mộc nhĩ (nấm mèo)
  • Muối, hạt nêm, tiêu, và hạt tiêu
  • Rau mùi, hành lá, hành khô, bánh đa nướng ăn kèm, dầu điều và ớt bột.
Cách làm hến xào miến
  • Thịt hến mua về rửa sạch, để lên rổ cho ráo nước, trộn vào một thìa nhỏ muối, một ít hạt tiêu, để khoảng 25 phút.
Chia sẻ cách làm món hến xào miến ngọt thơm thật ngon đổi vị cho bữa cơm ngày đông phần 2
  • Mộc nhĩ ngâm nở, cắt bỏ chân, thái sợi nhỏ. Hành khô bóc vỏ, thái nhỏ.
Chia sẻ cách làm món hến xào miến ngọt thơm thật ngon đổi vị cho bữa cơm ngày đông phần 3

  • Miến ngâm vào âu nước lạnh, ngâm khoảng 15 phút.
Chia sẻ cách làm món hến xào miến ngọt thơm thật ngon đổi vị cho bữa cơm ngày đông phần 4

  • Tiếp theo chần sơ miến qua nồi nước sôi, vớt ra cho miến vào âu nước lạnh để miến không bị dính chùm.
Chia sẻ cách làm món hến xào miến ngọt thơm thật ngon đổi vị cho bữa cơm ngày đông phần 5

  • Sau đó đun nóng hai thìa nhỏ dầu điều, phi hành khô thơm, cho hến và mộc nghĩ vào xào, nêm vào một thìa nhỏ muối, nửa thìa hạt nêm, đảo đều.
Chia sẻ cách làm món hến xào miến ngọt thơm thật ngon đổi vị cho bữa cơm ngày đông phần 6

  • Cuối cùng cho miến vào đảo cùng với nửa thìa nhỏ ớt bột, đảo nhanh tay lửa lớn đến khi miến hòa quyện với hến, nêm nếm lại tùy theo khẩu vị của bạn, tắt bếp thêm hành lá, rau mùi đã thái nhỏ và rắc một ít hạt tiêu lên bề mặt.
Chia sẻ cách làm món hến xào miến ngọt thơm thật ngon đổi vị cho bữa cơm ngày đông phần 7

  • Múc ra đĩa, dùng nóng với bánh đa nướng.
Chia sẻ cách làm món hến xào miến ngọt thơm thật ngon đổi vị cho bữa cơm ngày đông phần 8

Nào còn chần chờ gì nữa mà không thực hiện theo chia sẻ cách làm món hến xào miến ngọt thơm thật ngon đổi vị cho bữa cơm ngày đông mà 123amthuc.com vừa trình bày nhỉ? Tin rằng mọi người trong gia đình bạn sẽ rất thích cho mà xem! Chúc các bạn ngon miệng nhé!
Read more…

Cũng có những tháng ngày mệt mỏi

23:59 |
Bước chân trên con đường một mình có nhiều hơn một lần cảm thấy cần một bạn đồng hành nhưng luôn tự dặn lòng điều gì đến nhất định sẽ đến, không thể ép buộc được.
Những tháng ngày tưởng chừng như tươi đẹp bên cạnh một người tưởng chừng như là bạn đồng hành cuối cùng rồi cũng kết thúc chóng vánh và sạch sẽ.


Có những ngày mỏi mệt chẳng vì điều gì. Nhưng cũng có những ngày mỏi mệt vì chính những mối quan hệ quanh mình. Có nhiều khi cảm nhận sự giả dối của chính mình nhưng luôn hiểu một điều rằng dù là mối quan hệ nào cũng luôn thật lòng. Có những khi không sao tập trung làm được việc gì mà luôn miên man những suy tư không đầu cuối - những khi đó thấy bản thân bất lực vô cùng. Có nhiều hơn một lần không muốn thế giới quanh mình ngột ngạt, muốn được sống đúng con người thật của mình nhưng sao khó khăn quá, sợ hãi quá.


Những người hôm nay là bạn ngày mai có thể chẳng là gì. Những người bước đi cùng mình một đoạn đường nào đó thì luôn vương vấn không thôi, tự ru lòng mình bằng những điều nhỏ nhặt. Những người đùa cợt với mình thì cứ mải miết theo những trò chơi quên mất rằng mình chỉ là một thứ trò chơi buồn chán. Những người được coi là bạn thì một ngày trở mặt bằng những điều không đâu.
Thôi thì ta tự ru lòng mình vậy. Những gì cần đến, sẽ đến và nhất định đến ấy sẽ bước vào cuộc đời ta tại một thời điểm xác định nào đó trong tương lai.
Hôm nay ta hãy cứ mỏi mệt vì công việc không như mong muốn, vì những mối quan hệ không rõ ràng, về những người bạn không coi mình là bạn. Hôm nay hãy cứ tự cho mình một ngày tháng mỏi mệt để sau một ngày nào đó ta sẽ trưởng thành trong cuộc sống.


Ngày hôm nay ta hãy cứ mơ hồ trong tất cả để một ngày nào đó là mình của một thời thơ mộng. Hôm nay ta hãy cứ cố gắng dù đang rất mỏi mệt và không ai thật lòng quanh ta. Nhưng rồi một ngày nào đó thế giới của riêng mình cũng sẽ được hình thành. Đừng quá buồn phiền vì những điều xảy ra ngày hôm nay, ngày mai sẽ tồi tệ hơn rất nhiều nhưng rồi một ngày nào đó những điều tồi tệ sẽ qua đi, còn lại đó những điều tươi đẹp.
Thì ra cũng có những tháng ngày mệt mỏi trong đời... tính đến thời điểm này!
Read more…

Có những nỗi buồn chỉ để em giấu đi

01:50 |
Có những điều chỉ tự mình giấu đi, tự mình đối diện nhưng có những điều mãi mãi mình cũng không thể hiểu được và mãi mãi cũng không thể chạm đến, chỉ là giây phút yếu lòng...
Có những ngày chông chênh một mình bước…
Có những ngày chông chênh lạc bước, muốn níu một bàn tay nhưng sao quá khó, muốn tìm một ai sẻ chia cũng không hề dễ dàng. Con người, có đôi khi đang ở hiện tại, họ cũng đều hoài niệm về quá khứ, về những điều chưa bao giờ bị quên lãng dù đã cố gắng cất sâu kĩ vào ngăn kéo của chiếc hộp mang tên kí ức. Chiếc hộp ấy, dù đã bao lần ta muốn giấu nó đi, nhưng cuối cùng thì ta cũng không thể giấu nó được khi cảm xúc ttràn đến…

Có những sự việc nói cho qua là có thể cho qua, nhưng cũng có những sự việc dù có bắt ép mình thôi nghĩ về nó nữa thì nó vẫn hiện diện trong tâm trí của con người. Tại sao có những sự việc chỉ được nói với người này mà không phải là một người nào khác? Điều lí giải duy nhất cho sự việc trên đó chính là ở chỗ chỉ có một người thích hợp để nói những điều mà không một ai có thể biết…
Là khi những lúc ngước mắt lên nhìn trời và ta tự hỏi rằng: Sẽ có không những gì tồn tại ở tương lai mà ta luôn muốn hướng đến? Hay đó chỉ là những huyễn hoặc tự ta tạo ra để che lấp đi những nỗi sợ hãi về tương lai trong tâm tưởng trong mỗi người? Dù rằng tương lai như ta mong muốn hay không thì đó cũng là điều mà ta không thể nào đoán được…
Có những điều chỉ tự mình giấu đi, tự mình đối diện với những gì mình nghĩ là trở ngại, là vấp ngã trong cuộc sống này. Nhưng có những điều mãi mãi mình cũng không thể hiểu được và mãi mãi cũng không thể chạm đến… Chỉ là giây phút yếu lòng.
Đã đi phải đi cho hết một kiếp người, dù là đau khổ, thất vọng hay sung sướng thì bất cứ một ai cũng đều phải trải qua. Có những khi ta cảm thấy bất lực khi thấy chính người mà luôn yêu thương phải sống trong đau đớn và tổn thương. Lại muốn chạy đến và gánh vác tất cả mọi thứ, ta thà là làm mình đau cũng không muốn người mình thương phải đau! Nhưng rất tiếc ta không thể làm được điều này.
Bất kì ai sinh ra trong cuộc đời đều phải khóc, phải cười rồi cũng phải tự đứng lên mà thôi. Bởi không có ai có đủ bản lĩnh để kéo một người đứng dậy khi mà bản thân họ còn không muốn đứng dậy và đi tiếp.
Càng vấp ngã trong cuộc sống, con người càng biết cách tự đứng lên sau những ngày mưa tầm tã nhấn chìm mọi cảm xúc đến một không gian vô tận nào đó xa xôi. Và rồi khi một mình nhìn lại, ta đã thấy mình bỏ phí biết bao nhiêu những ngày tháng đẹp tươi thuở thanh xuân dịu ngọt.
Có một ngày chông chênh, dẫu không có ai dắt ta đi qua nỗi đau, nhưng cảm giác một mình khi ta bước đi dù cô đơn nhưng lại không hề mong manh và khó ngã…
Có những nỗi buồn chỉ để ta giấu đi….
Read more…

Sao em không nói với anh em là "con nhà phố, bố làm t

01:44 |
Chào các độc giả mục Tâm sự! Khi viết câu chuyện này, lòng em cảm thấy rối bời và hụt hẫng. Cũng bởi em đã lầm lỡ khi trao trái tim cho một kẻ không có tình yêu. Em đã mù quáng khi tin vào những lời anh nói để rồi những ngày sau sống trong dằn vặt, đau khổ.
Em vốn là con một gia đình khá giả bởi bố mẹ em đều là Doanh nhân. Vì chỉ có mình em nên bố mẹ một mực chăm bẵm. Bố cũng nhiều lần nói chuyện định hướng cho em trong chuyện tình yêu. Vì hiểu sự lo lắng của bố mẹ, lại kế thừa những đức tính trời phú của họ nên em sớm hiểu chuyện.
Gia đình em là thế, nhưng đến trường em sống hòa đồng và luôn giấu kín thân phận của mình. Vì thế khoảng cách giữa em và bạn bè không có gì khác biệt. Thậm chí, em còn chơi thân với các bạn có hoàn cảnh éo le hơn, đôi khi em khéo léo giúp đỡ các bạn trong cuộc sống. Em vô tư nên tới năm cuối mới có mối tình đầu

Cách đây 5 tháng em có gặp và quen anh. Anh có hình thức, lại là học sinh xuất sắc của trường, kỳ nào anh cũng giành học bổng. Thấy em ưa nhìn lại thân thiện nên anh đã làm quen với em. Sau 2 tuần nói chuyện thì anh ngỏ lời yêu thương em. Vì yêu anh nên em đã đồng ý. Khi thành người yêu rồi, tiếp xúc nhiều em mới biết, anh khá trầm tính, ít nói và rất tiết kiệm trong chi tiêu.
Dù anh có học bổng, có việc làm thêm, tháng kiếm 3-4 triệu đồng, nhưng anh chưa một lần đưa em đi ăn hàng, chủ yếu là anh mua về tự nấu và mời em ăn. Đôi lần, anh còn bảo em tự bỏ tiền đi mua đồ về hai đứa nấu ăn. Vì em sống khá thoáng nên không câu nệ lắm, em được ai đó nấu cho ăn là thích lắm rồi.
Anh nói, anh biết em quê ở đây, nhưng chưa rõ gia thế em thế nào. Có hôm, anh ngỏ ý bảo em đưa anh về nhà chơi. Em sợ anh biết hoàn cảnh thật, nên đã nói dối gia đình lao động vất vả, bố mẹ khá khó tính chưa cho yêu sớm. Em cũng kêu với anh rằng em không dám nói với bố mẹ là em đang yêu. Anh nghe thế, nhìn em đầy hoài nghi.
Như em nói, anh khá đẹp trai, học hành có tiếng nên cũng có nhiều cô có điều kiện theo đuổi. Trong đó, có chị V.T – hot girl khá nổi tiếng của trường. Đôi lần thấy anh đi với em, chị đó còn nói châm chọc, cười khẩy trêu em. Nhưng với anh chị đó rất nhã nhặn, dễ thương. Em để ý thấy anh cũng có chút xao lòng nên đôi lần quyến luyến nhìn chị đó.
Yêu được 3 tháng anh ngỏ ý muốn được “thân mật” hơn với em. Em cũng hơi sợ, bởi lúc này tình cảm giữa chúng em vẫn chưa nói là sâu sắc lắm. Em thậm chí còn chưa biết quê, biết gia đình anh hoàn cảnh thế nào. Còn anh cũng mới chỉ biết sơ qua về em thôi. Khi em từ chối, anh đã hờn dỗi và lên tiếng chê bai gia đình em là nghèo, bố mẹ không có nghề nghiệp ổn định.
Chưa dừng lại ở đó, để thuyết phục em, anh còn chứng minh gia cảnh của mình. Anh mở tủ đưa ảnh gia đình cho em xem. Thì ra bố mẹ anh đều làm trong tập đoàn lớn, bố anh là phó phòng kế toán, còn mẹ anh là nhân viên cấp dưới của bố anh. Gia đình anh có hai người con trai. Anh trai anh hiện đang là Thạc sĩ. Em nghe thế cũng mừng cho anh, nhưng em không ngờ anh lại chê bai bố mẹ em như vậy.
Trước những lời gạ gẫm của anh, em đã từ chối và bỏ về. Còn anh cũng không níu kéo hay nói gì thêm với em. Phải tới 2 tuần sau em mới gặp anh ở trường. Đúng vào hôm sinh nhật của anh. Anh ngỏ ý bảo em chiều ở lại dự sinh nhật anh. Hôm đó, tan lớp em đã ra cửa hàng may mặc gần đó mua tặng anh một chiếc cà vạt màu đỏ. Em cứ nghĩ là anh sẽ thích nó và dùng nó cho lễ tốt nghiệp sắp tới.
Đến dự sinh nhật anh có bạn bè khu trọ, chị V.T và 2 người chị họ của anh. Màn chào hỏi, anh có giới thiệu em là bạn gái của anh. Khi mới dứt lời, chị họ anh đã hỏi thẳng em quê ở đâu, bố mẹ làm gì? Khi em chưa trả lời, thì anh đã trả lời hộ em. Anh còn nói “Bố mẹ ở nhà không nghề nghiệp gì ổn định cả”. Các chị anh đã cười ồ lên, em cũng không hiểu sao lại có những người “vô duyên” đến vậy hả anh?
Đến tiết mục bóc quà, khi thấy món quà của em anh không mấy hào hứng, chị anh còn vô duyên tới mức bảo rằng “Cái này hợp với việc mặc đi bê tráp cưới hỏi, chứ không đi làm được đâu”. Sau đó, anh mở hộp quà kia ra là một chiếc đồng hồ rất đẹp. Anh nhìn chiếc đồng hồ, rồi nhìn em. Anh đưa về phía em nói “Đây là quà của V.T tặng anh”. Em biết câu anh nói có nhiều hàm ý nên lòng buồn vô hạn.
Sau hôm đó, anh đã đòi chia tay với em. Anh nói, em đừng quay lại nữa vì anh thấy không vui khi nhìn thấy sự có mặt của em. Anh thấy em không xứng, không môn đăng hộ đối với anh. Còn em đã khóc rất nhiều, em không nghĩ vật chất quan trọng tới như vậy. Anh đã bỏ rơi em, và nhận lời yêu chị V.T dù em đã xin anh đừng làm thế. Bạn bè em, ai cũng nói em “đũa mốc” làm sao chòi được “mâm son”. Giờ em đã thấm thía, sao anh lại đặt vật chất hơn cả tình yêu như vậy chứ?
Lẽ ra em sẽ im lặng nín nhịn và không có sự phản pháo gì cả? Nhưng vì anh và chị V.T suốt ngày diễu qua diễu lại lớp em lại còn cầm tay nhau chỉ trỏ về phía em khiến em tức mắt. Mới hôm qua, em đã bảo bố chở em đến trường. Khi thấy em bước ra từ chiếc xe BMV màu kem của bố, chị V.T đã trố mắt lên vì ngạc nhiên, chưa kể cách ăn mặc của em cũng khiến chị mắt tròn mắt dẹt. Còn anh chỉ biết đứng đó và im lặng. Em cố tình chào bố thật to để mọi người biết rằng đó không phải là một màn kịch.
Cuộc sống là thế, khi mất đi điều gì đó người ta mới hối tiếc. Đôi lần anh gọi điện, rồi nhắn tin xin lỗi em nhưng em đã không trả lời. Có lẽ, giờ là lúc để em quên đi tất cả, quên đi con người bội bạc trọng vật chất hơn tình yêu đó. Và em thề, em sẽ không bao giờ quay lại với con người như anh B.T ạ!
Read more…

Này người yêu cũ, có khi nào anh nhớ tới em không?

01:41 |
...
Có những lúc em tự hỏi bản thân mình, có khi nào anh đã nhớ về em - một người luôn yêu anh như sinh mệnh...
Em với anh lúc trước rất hay cãi nhau vì những trò chơi trẻ con. Nhưng vào một ngày, trái tim bé nhỏ ấy đã rung rinh trước nụ cười tỏa nắng của anh - nụ cười ấy làm em nhớ mãi. Với một đứa con gái như em, tỏ tình với anh quả là điều không dễ. Yêu anh đơn phương - em đã rất đau, trái tim em chưa bao giờ biết đau vì một đứa con trai. Có những lúc em đã từ bỏ tình cảm ấy nhưng sao em vẫn không thể. Anh biết đấy, em đã rất nỗ lực để có được anh và cuối cùng thì sao nhỉ?

Anh đã quay về phía em, em đã rất vui vì lời tỏ tình trẻ con của anh. Hạnh phúc,đối với em nó thật đơn giản. Hạnh phúc là khi anh luôn bên em khi em buồn, luôn cố gắng dành thời gian nghe em lảm nhảm những thứ trên đời, luôn là chỗ để em xả nỗi buồn bực. Anh biết không? Em đã từng rất yêu anh, yêu anh như chính hơi thở của em.
Cứ ngỡ em sẽ luôn có hạnh phúc ấy bên mình. Nhưng anh lại bỏ đi, tình yêu đầu tiên làm trái tim em tan nát, em khóc từng ngày, tự nhủ rằng em sẽ quên được anh. Nhưng anh biết không, em đã không làm được. Em đã rất nhớ anh, mỗi khi nghĩ về anh trái tim em lại đau, nước mắt em lại rơi. Có những lúc em ngồi nghe những bài hát buồn, em lại nhớ anh, nước mắt vẫn thế tuôn rơi. Em ngốc lắm,anh nhỉ?
Cũng đã gần một năm - anh đã có người mới, em cũng có - nhưng sao em vẫn luôn nhớ về anh? Không ai có thể làm em cười nhiều như anh, cũng chả có ai quan tâm em, lắng nghe em lảm nhảm hàng ngày. Em vẫn luôn muốn có anh bên cạnh. Em đã từng ước ao rằng anh sẽ quay về bên em, lại yêu em như thế. Có những lúc em tự hỏi bản thân mình, có khi nào anh đã nhớ về em - một người luôn yêu anh như sinh mệnh...
Read more…

[Câu chuyện tình yêu]Cuộc điện thoại định mệnh

01:34 |
CUỘC ĐIỆN THOẠI ĐỊNH MỆNH SAU KHI LI HÔN
Một căp vợ chồng đã lấy nhau được 20 năm thì quyết định li hôn. Nguyên nhân là từ khi kết hôn hai người luôn cãi vã, bất đồng ý kiến, tính cách không hợp. Nếu không phải lo cho con thì hai người đã đường ai nấy đi rồi. Dường như chỉ cần đợi con trưởng thành, không để cha mẹ phải lo lắng thì 2 người sẽ sống cuộc sống tự do của mình, không cần phải nhẫn nhịn những cuộc cãi vã vô nghĩa nữa.
(Họ quyết định li hôn)
Sau khi kí đơn li hôn, 2 người đi ra từ văn phòng luật sư, người chồng đề nghị: “Ăn cơm cùng nhau một bữa nữa nhé!”. Người vợ nghĩ rằng, tuy đã li hôn rồi, nhưng hai người cũng không phải là kẻ thù, ăn bữa cơm cũng chẳng có gì không được cả.
Vào nhà hàng ăn, người phục vụ mang lên một đĩa cá chua ngọt, người chồng liền gắp một miếng cá cho người vợ và nói: “Em ăn đi! Đây là món ăn em thích nhất mà.”
Người vợ lúc ấy đỏ hoe 2 mắt, nói: “Em thất vọng quá, tại sao anh cứ luôn khăng khăng làm theo ý mình, cái gì cũng tự mình đưa ra rồi quyết định, không quan tâm đến cảm nhận của em vậy. Kết hôn lâu như vậy rồi, lẽ nào anh không biết cả đời này món em ghét nhất chính là cá sao?”.
Lúc này người chồng cũng nghẹn ngào nói: “Em luôn không hiểu tình cảm của anh dành cho em, lúc nào anh cũng nghĩ phải khiến em vui thế nào, luôn dành cho em những gì tốt nhất. Em biết không, cả đời này món mà anh thích nhất chính là… cá chua ngọt.”.

Hai người yêu thương nhau như thế, lại vì những vấn đề không hợp nhau mà chia cách. Đây là vấn đề tình yêu, hay là vấn đề về hôn nhân? Sau bữa ăn ấy mỗi người một ngả, anh đi đằng đông thì cô đi đằng tây, 2 người đều sợ mình sẽ hối hận, nên giao ước là trong 1 tháng sẽ không gọi điện cho nhau.
Người chồng đi được 2 bước thì có điện thoại gọi đến, là điện thoại của người vợ. Anh do dự rất lâu, cuối cùng cũng không nghe. Anh trở về nhà, cả đêm cứ trằn trọc không ngủ được, trong lòng nóng như lửa đốt, dằn vặt vô cùng. Anh suy nghĩ rất lâu, cuối cùng đã gọi điện cho vợ thể hiện sự hối hận của mình.
Lại không có ai bắt máy cả. Sau khi gọi rất nhiều lần rồi, cuối cùng có người nhận, lại là giọng của 1 người đàn ông lạ: “Alo, xin chào!” Trong lòng người chồng như có dao cắt, không cách nào giải thích được.
Đang lúc giận dỗi toan cúp máy thì đầu dây bên kia lại nói: “Cho hỏi anh là ai vậy? Trong điện thoại rõ ràng hiện lên 2 chữ: ông xã”.
“Alo, tôi là chồng cô ấy, anh là ai?” Trong câu nói biểu lộ rõ ý thách thức. “À, tôi là bác sĩ, mời anh nhanh chóng đến bện viện XXX ngay, vợ của anh bị tai nạn, hiện đang cấp cứu!”. Lời bác sĩ như sấm đánh ngang tai anh, anh lao nhanh đến bệnh viện.
Hóa ra sau khi 2 người chia tay ngày hôm đó, tinh thần cô ấy không ổn, lúc qua đường bị xe ô tô đâm vào. Người vợ trước khi bất tỉnh đã gọi điện cho chồng, nhưng anh lại không bắt máy.
“Bác sĩ, vợ tôi thế nào rồi, ông nhất định phải cứu cô ấy! Tôi năn nỉ ông!”. Nói rồi, anh quỳ gối trước bác sĩ. Bác sĩ liền đỡ anh ta đứng lên, “Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức cứu cô ấy, bây giờ đang phẫu thuật, đầu cô ấy bị va đập nghiêm trọng, cho dù có tỉnh lại cũng trở thành người thực vật. Anh phải chuẩn bị tinh thần!”
Người chồng hoảng hốt, bất an, anh cứ đi đi lại lại ở hành lang, “Nếu như cô ấy chết đi, tôi phải làm sao đây? Tôi làm thế nào mới đối diện được với chính mình?”.
(Đèn phòng cấp cứu đã tắt)
Các bác sĩ đẩy cửa bước ra, 1 vị bác sĩ già nhất đến trước mặt anh, “Chúng tôi đã cố hết sức, cô ấy có lẽ không sống được đến sáng mai. Anh vào thăm cô ấy đi, chuẩn bị hậu sự đi! Cô ấy đã không thể nói được nữa rồi!”.
Anh dường như sụp đổ, đẩy cửa bước vào phòng.
Người vợ nằm trên giường đã không còn nhìn ra diện mạo, băng quấn quanh đầu chỉ chừa ra mắt và mũi. Người chồng đau như cắt, đến trước giường vợ nói: “Anh đến muộn mất rồi!”. Nói chưa dứt lời, nước mắt anh đã trào ra!
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay vợ, ngạc nhiên thấy khóe mắt cô ấy đỏ hoe ướt ướt, hai hàng nước mắt làm ướt vải gạc, miệng cô khẽ mấp máy, hình như muốn nói gì đó.
Anh vội ghé tai sát vợ, giọng cô yếu ớt, ngắt quãng: “Em… đã điện thoại cho anh, chỉ là… muốn… nói với anh, trong tủ lạnh có sủi cảo, còn giấy bảo hiểm và sổ tiết kiệm trong ngăn kéo, mật khẩu là ngày sinh của anh, còn có mì sợi mà anh thích nhất, còn có… em… yêu… ”. Chưa nói dứt lời, cô không còn nói được nữa. Cô cũng không thở được nữa rồi.
Anh bật khóc nức nở. Đến lúc này đây cô vẫn nhớ căn dặn anh, nhớ tới món mì sợi! Kết hôn bao nhiêu năm, anh chỉ thấy cô ốm có 1 lần, mà món mì cô làm thì rất khó ăn!
1 tháng sau, người chồng mở giấy bảo hiểm trong ngăn kéo, ngày làm thủ tục bảo hiểm là ngày đăng kí kết hôn, người thừa hưởng tất nhiên là tên anh. Số tiền không lớn, chỉ có hơn 30 triệu, nhưng ở giữa có kẹp 1 giấy ghi chú, “Chồng yêu à, lúc anh thấy tờ phiếu này có lẽ em đang ở thế giới bên kia rồi. Cho dù chúng ta sau này có thế nào, nếu có lí hôn thì em vẫn muốn anh biết, tình yêu của em với anh trước sau không đổi, thiên chức làm vợ em không tiếp tục được nữa, cho dù em đi rồi, nhưng số tiền bảo hiểm này sẽ thay em, phần nào tiếp tục chăm sóc anh, giống như là em vẫn ở bên anh. Trên thiên đường em sẽ cầu chúc cho anh, yêu anh!”.
Đọc những dòng này, anh nấc lên, khóc không thành tiếng. Cô ấy trước khi chết vẫn muốn nói “Em yêu anh”!
Sinh mệnh mong manh như thế, ngắn ngủi như thế, vậy thì chúng ta có nói được bao nhiêu lần “em yêu anh”? Thể diện cái gì, giận dỗi cái gì, trong tình yêu không nên quá cố chấp. Khoan dung một chút! Cảm thông một chút! Hiểu nhau một chút! Đừng để trong cuộc sống có những điều đáng tiếc như vậy! Nếu không thì bạn sẽ bỏ lỡ một người cả đời yêu bạn, cuối cùng chỉ nói được một lần câu “anh yêu em.”
Lúc ấy thì có hối hận bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể nghe được lời bày tỏ yêu thương như vậy nữa! Chúng ta cũng chẳng có lí do gì để mà không nói với người mình yêu câu “anh yêu em” cả. Nói với cô ấy, để cô ấy biết tình cảm của bạn, cô ấy là bầu trời của bạn, là sự sống của bạn!
Phải đối xử với bản thân mình tốt một chút vì một đời người đâu có dài. Phải đối xử tốt với những người bên cạnh ta, vì kiếp sau đâu ai biết là còn có thể gặp nhau nữa hay không! Người ta nói: “Tu 100 năm được ngồi chung thuyền, tu 1000 năm mới cùng chăn gối.” Vậy nên, hãy biết trân trọng những hạnh phúc nhỏ nhoi và bình thường bên cạnh bạn.
Read more…

Tại sao anh lại giả vờ yêu em!

01:48 |
[Tại sao anh lại giả vờ yêu em!]
Em sẽ làm không làm anh thấy ngột ngạt nữa, sẽ để anh thấn thoải mái..." ( không lẽ em làm anh mệt mỏi vậy ư ? )
Sao em thấy xa lạ quá hả anh ? Tim em lại nhói đau rồi. Linh cảm mách bảo với em như sắp mất anh thật rồi...
Em sẽ để anh thật thoải mái...Em không làm phiền anh nữa. Em sẽ không pm khi thấy nick anh sáng. Mà chỉ lặng lẽ ngồi nhìn rồi suy nghĩ về cái dòng stt đang chạy trên nick anh. Mỗi khi nhớ anh em sẽ không nhắn tin hay gọi điện cho anh. Mà chỉ im lặng lướt qua tên anh trong danh bạ...
Em sẽ để anh thật thoải mái...khi nào anh thật sự cần em thì anh hãy quay về bên em anh nhé!!!
Em sẽ mãi đứng đây chờ anh. Em sẽ sống tốt anh à, sống những ngày không có anh. Em sẽ làm được phải không anh???..hihi..
Nhưng đôi khi em thấy buồn quá, tưởng chừng như không thể vượt qua...Ngày qua ngày em chỉ nghĩ về anh. Em buồn lắm nhưng em vẫn cười. Chỉ có điều nụ cười ấy đã không còn vô tư như trước nữa. Nó chua chát quá. Giờ nó chỉ đơn giản là nụ cười giúp em che giấu đi nỗi đau trong tim em mà thôi.


Nhưng anh à !!! em cũng là 1 con người bằng xương bằng thịt. Em cũng có những cảm xúc riêng của mình. Nhiều lúc em đã muốn khóc, khóc thật to để mong nỗi buồn kia theo giọt nước mắt ra ngoài. Giải phóng cho trái tim nhỏ bé của em.
Nhưng em đã không làm được, em đã không thể khóc nữa rồi. Em cũng không biết từ bao giờ nước mắt của em đã không còn ngập bờ mi. Hay phải chăng em là người vô cảm hay vì em đã quá đau hả anh???
Nó không trào ra ngoài nữa. Có lẽ nào...nó chảy ngược mang nỗi đau của em vào trong tim...
Ngày ngày nhìn nick anh sáng mà tim em đau như thắt lại. Nó nhoi nhói trong lồng ngực. Đau lắm anh biết không??? Lúc đó em rất muốn pm cho anh, nhưng em sợ...sợ anh không muốn nói chuyện với em. Rồi thì em đành im lặng...
Không có anh thời gian trôi thật chậm. Biết đến bao giờ anh mới thật sự thoải mái đây...
Em nhớ anh...nhớ rất nhiều...Có những lúc em như phát điên lên như vậy. Em ước lúc đó anh đến bên và nói với em rằng anh cần em, cuộc sống của anh cần em...Nhưng đó chỉ là giấc mơ riêng mình em...Em ngốc quá phải không anh???
~> Haizzz.......................
Anh vô tâm thật, anh có biết có một người đang rất đau vì anh không???Người đó rất nhớ anh...anh biết không???
Nếu anh nghe được thì anh sẽ trả lời hoặc là "anh không biết" hoặc " em phải nói thì anh mới biết chứ" ...em biết anh là thế mà...
Tất cả chỉ là ngụy biện bởi vì anh là người rõ nhất mà.
Nhưng tại sao em lại ngốc thế chứ, vẫn yêu anh, yêu anh rất nhiều............
...................................Em phải chờ rồi......chờ anh.................Em chờ suốt cuộc đời....................
Có một người vẫn đứng đấy...vẫn chờ đợi...vẫn hi vọng...vẫn cười...vẫn đau...vẫn ngốc...vẫn cô đơn...vẫn yêu...nhưng không thể khóc...

Read more…