"Hôm nay muốn ăn gì?"
18:41 |
Blog bánh bèo - Hết giờ làm ngày hôm nay tôi đã hỏi cậu câu mà tôi đã muốn hỏi từ trước đó "hôm nay muốn ăn gì?". Tôi đã nghĩ rất nhiều về một bữa cơm chiều sau một ngày làm việc mệt mỏi dành cho cậu. Tôi đã muốn những ngày sau này vẫn hỏi cậu như thế, vẫn sẽ đợi đến một ngày cậu trả lời tôi cậu muốn ăn gì.
Read more…
Có một thứ hạnh phúc được gọi là từ bỏ
02:33 |
Blog bánh bèo - Có một thứ hạnh phúc gọi là tử bỏ
Hôm nay tôi mệt rồi cậu à!
Cậu chắc không thấy gì đâu nhỉ?
Uống nhầm một ánh mắt
02:08 |Blog bánh bèo - Tình yêu không phải đợi đến lúc cậu rảnh rỗi mới trân trọng nó.
Khi ta nắm tay một người, thật ra vạn sự trên đời vẫn thế, chỉ có lòng ta cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Vì thế, khi tớ buông tay cậu, mọi thứ vẫn vậy, chỉ là lòng tớ không còn bình yên như trước…
Read more…
Khi ta nắm tay một người, thật ra vạn sự trên đời vẫn thế, chỉ có lòng ta cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Vì thế, khi tớ buông tay cậu, mọi thứ vẫn vậy, chỉ là lòng tớ không còn bình yên như trước…
Thời gian của con tim
02:03 |
Blog bánh bèo - Thời gian của con tim. Trời đã không mưa nữa nhưng trong lòng của một người vẫn mưa tầm tã. Cơm mưa trong lòng người đó không ngớt, bất cứ lúc nào cũng ào ào và dữ dội. Người đó đã cố gắng mạnh mẽ rất nhiều để chiến đấu với cơm mưa, chiến đấu với mùa đông và nhiều hơn vạn lần là chiến đấu với trống vắng, cô đơn và nhung nhớ.
Ngày mưa!
21:48 |
Blog bánh bèo - Ngày mưa!
" But now is a new time. There is a new place. Where dreams just can't come true. It started the day when I left you. I could never love again the way that I loved you. I could never cry again. like I did when I left you. And when we said goodbye,. Oh the look in your eyes. Just left me beside myself without your heart(without your heart). I could never love again now that we're apart".
CÚC HỌA MI
19:01 |Blog bánh bèo - CÚC HỌA MI Chào tháng 12... Tháng mười hai đến bất ngờ quá đỗi Ta đang si, đang đợi vậy mà... Cúc họa mi thắt vung trời trắng muốt Báo tin chẳng lành anh đã giết ngày qua? Lao vào thương yêu đến độ thiệt thà Người thất hẹn dạo tháng ba ta khạo khờ chờ thêm mùa mưa nữa Người bảo quên hết đi, ta tước lòng ra để nhớ Người nói chia tay, ta quyết chung thủy tận cùng Tròn một năm quay quắt nhớ nhung Không chừa chút cảm xúc nào để nghĩ đời mình cay đắng Cứ toác đời ra rồi hân hoan, rồi nô, rồi giỡn Ưa khuấy mắt trong vớt lấy dối lừa Những dối lừa tự mình tin nên gom về làm gia sản Trời ơi! Gia sản đàn bà to tát quá không anh? Cứng cỏi đời dài lẽ nào giờ lại mong manh Như cỏ dại chắt nhựa non khát xanh một lần cho thỏa Đứng bên đường hứng phong ba, nghiệt ngã Phô trương xanh non khi héo úa mất rồi |
![]() Cũng chỉ là một tháng trong năm mà thôi Sao tháng mười hai ác độc bắt ta trăn trở Giá cứ ngu si yêu và mê muội nhớ Đừng sững lại nghĩ suy, cắn đắn, đo lường Chắc ta vẫn bình thường khuấy mắt! Chắc ta vẫn bình thường chắt mật Nuôi gia sản anh đưa to tát kiệt cùng Chắc ta vẫn ung dung Nhìn cúc họa mi đổ máu! (Nồng Nàn Phố) |
{Truyện cười} Anh của ngày hôm qua
19:37 |Ngày ấy, thấy anh lớn rồi mà suốt ngày lêu lổng, ham ngủ, ham chơi, lười làm, bố mẹ trót quát mắng anh hơi nặng lời, vì thực lòng họ mong anh tu tỉnh.
Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về…

Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò…
Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp coni! Con chả có xu nào!”.
Theo Võ Tòng Đánh Mèo (Khám phá)
Read more…
Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về…

Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò…
Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp coni! Con chả có xu nào!”.
Theo Võ Tòng Đánh Mèo (Khám phá)


